Thứ Hai, 11 tháng 4, 2016

Những mưu đồ nguy hiểm đằng sau giàn khoan 981

HỒNG THỦY

  
(GDVN) - Dường như Trung Quốc muốn gây sức ép với Việt Nam: Chấp nhận "trạng thái bình thường mới" ở Biển Đông; Không quá gần Mỹ; Không được kiện.

Tối 3/4, giàn khoan 981 Trung Quốc di chuyển vào khu vực cửa vịnh Bắc Bộ, nơi Việt Nam và Trung Quốc vẫn đang trong quá trình đàm phán phân giới để tác nghiệp bất hợp pháp. Ngày 7/4, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam ông Lê Hải Bình tuyên bố:
"Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ kế hoạch khoan giếng và rút ngay giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi khu vực này, không có thêm các hành động đơn phương làm phức tạp thêm tình hình và có những đóng góp thiết thực cho hòa bình, ổn định ở Biển Đông".
Ông Lê Hải Bình lưu ý, Việt Nam bảo lưu tất cả các quyền và lợi ích pháp lý đối với khu vực này bằng tất cả các biện pháp hòa bình được luật pháp quốc tế cho phép để bảo vệ các quyền và lợi ích hợp pháp đó. 
Hồng Lỗi, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc. Ảnh: The Iran Project.
Tuy nhiên ngày 8/4, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi tuyên bố Trung Quốc sẽ không rút giàn khoan 981 khỏi vị trí đang hạ đặt hiện nay. Hồng Lỗi tuyên bố vị trí hạ đặt 981 hiện tại thuộc cái gọi là "chủ quyền không tranh cãi" của Trung Quốc.
3 cái bẫy pháp lý nhằm vào Việt Nam
Vị trí Trung Quốc hạ đặt bất hợp pháp giàn khoan 981 ở khu vực cửa vịnh Bắc Bộ nơi Việt Nam và Trung Quốc còn đang đàm phán, chưa phân định ranh giới biển hiện nay rất gần với vị trí Trung Quốc hạ đặt 981 từ ngày 17/5 đến 7/7 năm ngoái. Tính chất và thủ đoạn 2 sự kiện này tương tự nhau.
Tiến sĩ Trần Công Trục, nguyên Trưởng ban Biên giới Chính phủ đã có bài phân tích chi tiết trên Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam về cái bẫy pháp lý trong vụ Trung Quốc hạ đặt trái phép 981 ở vùng chồng lấn chưa phân định, toàn bộ nội dung bài viết TẠI ĐÂY. Chúng tôi xin lược lại có 3 cái bẫy chính.
Thứ nhất, tạo cảm giác "mặc nhiên thừa nhận" cái gọi là đường trung tuyến giả định để dư luận tin rằng, nhìn bằng mắt thường thì vị trí Trung Quốc hạ đặt 981 năm nay nằm lệch về phía Đông đường này, theo suy luận thông thường là khu vực đó "thuộc về Trung Quốc". 

Thông điệp lạ từ chuyến thăm Việt Nam của ông Thường Vạn Toàn

Trong khi trên thực tế dường như hai bên vẫn chưa thống nhất nguyên tắc lấy phương pháp đường trung tuyến để xác định ranh giới. Mặt khác, nếu khiến đối phương mặc nhiên hiểu rằng tồn tại một cái gọi là "đương trung tuyến giả định", Trung Quốc sẽ rất có lợi khi đàm phán.
Còn theo quy định của Công ước Liên Hợp Quốc về Luật Biển 1982 (UNCLOS), không có bất cứ quy định nào nói đến đường trung tuyến theo nghĩa được coi là giới hạn tạm thời để phân biệt vùng biển của bên này hay bên kia.
Điều 15 UNCLOS chỉ quy định về đường trung tuyến trong hoạch định ranh giới giữa LÃNH HẢI hai nước có bờ biển liền kề hoặc đối diện, chứ không phải dành cho vùng đặc quyền kinh tế.
Thứ hai là vấn đề chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Phát biểu của Hồng Lỗi rất lập lờ hòng giăng bẫy chúng ta khi nói, vị trí hạ đặt giàn khoan 981 nằm trong "vùng biển do Trung Quốc quản lý hoàn toàn không có tranh chấp". Vấn đề mập mờ nằm ở khái niệm "vùng biển do Trung Quốc quản lý".
Nếu Việt Nam không phản đối, sau này rất có thể Trung Quốc sẽ lật ngược vấn đề, vị trí hạ đặt giàn khoan 981 là nằm trong "vùng đặc quyền kinh tế Tây Sa", tức quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam đang bị Trung Quốc chiếm đóng bất hợp pháp, mà Việt Nam không phản đối là Trung Quốc coi như nghiễm nhiên thừa nhận Hoàng Sa thuộc chủ quyền của họ.
Cũng với âm mưu mập mờ khái niệm này để lừa Việt Nam thừa nhận cái gọi là "vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý" của Hoàng Sa, mà theo UNCLOS, cả Hoàng Sa lẫn Trường Sa không thể có 200 hải lý vùng đặc quyền kinh tế.
Trung Quốc đã tìm cách bóp méo UNCLOS bằng cách áp đặt Điều 47 cho cả Hoàng Sa và Trường Sa hòng hiện thực hóa đường lưỡi bò. Đó là cái bẫy thứ 3.
Vị trí Trung Quốc hạ đặt bất hợp pháp giàn khoan 943 và giàn khoan 981 ngoài vùng chồng lấn cửa vịnh Bắc Bộ có thể là một cái bẫy pháp lý. Ảnh đồ họa: Học giả Song Phan từ Sydney, Úc.
Thời điểm nhạy cảm
Nếu như năm ngoái, Trung Quốc hạ đặt giàn khoan 981 trong vùng chồng lấn chưa phân định ở cửa vịnh Bắc Bộ đúng thời điểm trước chuyến thăm chính thức đầu tiên của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng sang Hoa Kỳ khoảng 1 tuần, thì năm nay Trung Quốc chọn đúng lúc chuyển giao vị trí lãnh đạo chủ chốt ở Việt Nam, và Tổng thống Mỹ sắp sang thăm Việt Nam để kéo giàn khoan ra gây sự chú ý.
Đa Chiều, tờ báo tuyên truyền của Trung Quốc ở hải ngoại ngày 8/4 cũng lưu ý điều này, Bắc Kinh đã chọn đúng lúc chuyển giao lãnh đạo ở Việt Nam để kéo 981 ra cửa vịnh Bắc Bộ. Đa Chiều dẫn nguồn The Washington Post nhận định, động thái này của Bắc Kinh là dấu hiệu mới cho thấy quan hệ Trung - Việt trên Biển Đông đang tiếp tục xấu đi.
Tờ báo cũng dẫn bình luận của Reuters nhấn mạnh, đây là lần thứ 2 trong năm 2016 Trung Quốc kéo giàn khoan 981 ra cửa vịnh Bắc Bộ đúng thời điểm Việt Nam chuyển giao lãnh đạo, trong khi các nhà lãnh đạo mới của Việt Nam đều tuyên bố cam kết bảo vệ chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ.
BBC được Đa Chiều thuật lại, cho rằng lập trường và chiến lược của Việt Nam trong vấn đề Biển Đông sẽ không có gì thay đổi sau khi có bộ máy lãnh đạo mới. Những tiếng nói lo ngại đặc biệt trước hành vi leo thang của Trung Quốc trên Biển Đông đang ngày càng nhiều ở Việt Nam.
Âm mưu chính trị đằng sau vỏ bọc hoạt động "kinh tế"
Người viết cho rằng giàn khoan 981 hiện đang được Trung Quốc sử dụng như một công cụ chính trị thay vì hoạt động khai thác kinh tế ở Biển Đông với nhiều mục đích khác nhau như nghi binh, gài bẫy pháp lý, chuyển tải thông điệp răn đe, nắn gân đối phương...

Trung Quốc thuê ngư dân ra Trường Sa 27 ngàn USD 1 tàu, không cần đánh cá

Ngoài tính thời điểm và vị trí hạ đặt như đã phân tích ở trên, thì mục đích và hiệu quả hoạt động kinh tế của 981 gần như không được Trung Quốc quan tâm nhiều, nhất là trong bối cảnh giá dầu xuống thấp như hiện nay.
Nếu như tháng 5/2014, giàn khoan 981 được Trung Quốc sử dụng làm con cờ gây hấn, thu hút chú ý của dư luận để nghi binh cho các hoạt động bồi lấp, xây dựng đảo nhân tạo bất hợp pháp ở Trường Sa thì tháng 7 năm ngoái là nhằm chuyển tải "thông điệp nào đó" đến Việt Nam trong quan hệ với Hoa Kỳ trước thềm chuyến thăm có tính lịch sử của Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.
Còn năm nay, Trung Quốc chọn thời điểm này để kéo giàn khoan ra khu vực chồng lấn có lẽ nhắm tới 3 sự kiện: Chuyển giao lãnh đạo cấp cao ở Việt Nam, Tổng thống Mỹ sắp thăm Việt Nam và Tòa Trọng tài Thường trực PCA sắp ra phán quyết vụ kiện đường lưỡi bò.
Người viết cho rằng, qua động thái này dường như Trung Quốc muốn gây sức ép với Việt Nam: Chấp nhận "trạng thái bình thường mới" ở Biển Đông; Không quá gần Mỹ; Không được kiện Trung Quốc như Philippines đã làm.
Ngoài ra Trung Quốc còn ý đồ, thông điệp nào khác trong động thái này, có phải nghi binh cho các hoạt động khác leo thang ở Biển Đông hay không là cái người Việt cần hết sức tỉnh táo, theo dõi chặt chẽ tình hình và có phản ứng phù hợp. 
Sau khi kéo một loạt vũ khí bao gồm tên lửa phòng không HQ-9, tên lửa chống hạm YJ-62, chiến đấu cơ JH-7, J-11 ra bố trí bất hợp pháp ở Phú Lâm, Hoàng Sa, Đà Nẵng, Việt Nam và lắp đặt ra đa quân sự cao tần ở Châu Viên, Trường Sa, rất có thể 981 lại làm một nhiệm vụ nghi binh, thu hút cho động thái leo thang mới.
Đã có dấu hiệu cho thấy Trung Quốc đang chuẩn bị sẵn sàng đắp đảo nhân tạo ở Scarborough. Còn Đa Chiều ngày 8/4 lưu ý, phán quyết của PCA đang đến gần. Nếu PCA ra phán quyết bất lợi, Bắc Kinh có thể tuyên bố áp đặt đơn phương vùng nhận diện phòng không ở Biển Đông.
Điều này nếu xảy ra sẽ là bước leo thang mới, tuy không dọa được Hoa Kỳ, nhưng lại tạo ra nhiều khó khăn, gây nhiều phiền phức cho các nước khác trong khu vực, đặc biệt là Việt Nam và Philippines.
Hồng Thủy
(Trích báo Giáo dục Việt Nam)

Đừng ép người thái quá!


  
(GDVN) - Giới cầm quyền Bắc Kinh nên nhớ một điều, ép người thái quá thì phản ứng sẽ tương xứng với lực ép.

Trước sự việc Trung Quốc đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào Vịnh Bắc Bộ, ngày 5/4, đại diện Bộ Ngoại giao Việt Nam đã gặp đại diện Đại sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội để trao công hàm phản đối.

Ngày 7/4, người Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam phát biểu:

Từ tối ngày 03/4/2016, giàn khoan Hải Dương 981 của Trung Quốc đã di chuyển đến vị trí có tọa độ 17º3’12 Bắc – 110º04’18 Đông để tác nghiệp. Đây là khu vực ngoài cửa Vịnh Bắc Bộ mà Việt Nam và Trung Quốc đang tiến hành đàm phán phân định.

Việt Nam kiên quyết phản đối và yêu cầu Trung Quốc hủy bỏ kế hoạch khoan giếng và rút ngay giàn khoan Hải Dương 981 ra khỏi khu vực này, không có thêm các hành động đơn phương làm phức tạp thêm tình hình và có những đóng góp thiết thực cho hòa bình, ổn định ở Biển Đông
”.

Phát biểu với báo giới ngay sau khi được Quốc hội bầu làm Thủ tướng, ông Nguyễn Xuân Phúc nêu rõ một trong những ưu tiên trong chỉ đạo điều hành của Thủ tướng là: “Kiên quyết, kiên trì đấu tranh bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ quốc gia”.

Còn nhớ, nguyên Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng từng tuyên bố với báo chí nước ngoài: “Việt Nam luôn mong muốn có hòa bình, hữu nghị nhưng phải trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó”.

Những mưu đồ nguy hiểm đằng sau giàn khoan 981

(GDVN) - Dường như Trung Quốc muốn gây sức ép với Việt Nam: Chấp nhận "trạng thái bình thường mới" ở Biển Đông; Không quá gần Mỹ; Không được kiện.
Chọn thời điểm chuyển giao quyền lực giữa ôngNguyễn Tấn Dũng và ông Nguyễn Xuân Phúc để đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào vùng biển chồng lấn đang chờ phân định, giới cầm quyền Bắc Kinh muốn gì?

Điều dễ nhận thấy là giới cầm quyền Trung Quốc chưa bao giờ từ bỏ não trạng thường trực suốt mấy nghìn năm qua là bành trướng lãnh thổ, thôn tính lân bang hay chí ít cũng kiềm chế, khiến các nước này chịu sự kiểm soát của Trung Quốc.

Câu chuyện Bắc Triều Tiên là một ví dụ, khi quốc gia này quyết tâm theo đuổi mục đích phát triển vũ khi hạt nhân, tên lửa đạn đạo tầm xa là ngay lập tức Trung Quốc cùng một số nước khác tung vũ khí trừng phạt kinh tế như cấm nhập khẩu khoáng sản từ Triều Tiên, ngăn chặn không cho Triều Tiên nhập khẩu một số hàng hóa quan trọng như xăng máy bay, các sản phẩm tiền chế của nguyên liệu tên lửa…

Hành động của Trung Quốc vừa đáp ứng yêu cầu của các nước lớn về độc quyền hạt nhân, vừa giảm thiểu nguy cơ tiềm ẩn nếu một lúc nào đó giữa Trung Quốc và Triều Tiên “cơm không lành, canh chẳng ngọt”.

Đối với Việt Nam tình hình lại khác. Việt Nam không phải là Triều Tiên, sức mạnh quân sự của Việt Nam cũng khác Triều Tiên.
Dù không sở hữu vũ khí hạt nhân, Việt Nam vẫn xếp thứ 17/126 quốc gia và vùng lãnh thổ về sức mạnh quốc phòng (chỉ số sức mạnh quân sự toàn cầu được Global Firepower công bố hôm 1/4/2016).

Mỗi năm Trung Quốc nhập khẩu chừng 3 triệu tấn gạo từ Việt Nam, thương mại hai chiều theo công bố từ phía Trung Quốc lên đến gần 100 tỷ USD trong đó phần thặng dư luôn nghiêng về Trung Quốc.
Cấm vận kinh tế với Việt Nam là không thể, nhưng Trung Quốc cũng không muốn Việt Nam ổn định phát triển.

Vậy nên thỉnh thoảng lại dùng các chiêu bài lấn chiếm, khiêu khích khiến Việt Nam buộc phải dành một phần ngân sách đáng kể cho an ninh, quốc phòng, bớt các khoản chi cho phát triển và an sinh xã hội chính là sách lược nhất quán chưa bao giờ thay đổi của Trung Quốc.

Tuy nhiên, người viết cho rằng Trung Quốc chọn thời điểm này đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào Vịnh Bắc Bộ lại có những nguyên nhân rất khác so với những gì chúng ta vẫn quan niệm.

Thứ nhất, 
Trung Quốc đang tiến hành cơ cấu lại nền kinh tế, mục tiêu tăng trưởng năm 2016 đặt ra là 6,5 - 6,7% thấp hơn năm 2015 (7%), song song với đó là quá trình cải cách doanh nghiệp nhà nước khiến hàng triệu lao động có nguy cơ mất việc, điều này dẫn tới số cuộc biểu tình của người lao động tăng vọt.

Một tài liệu mà Danviet.vn đăng lại của Trà My – CNN [1] cho thấy số cuộc biểu tình tại Trung Quốc năm 2011 mới là 185 nhưng đến năm 2015 đã là 2726. Điều đặc biệt là các cuộc biểu tình chủ yếu diễn ra ở ven biển phía Đông trải dài từ Bắc xuống Nam, riêng tỉnh Quảng Đông có tới 418 cuộc biểu tình.
Bản đồ biểu tình tại Trung Quốc năm 2015 (Ảnh: nguồn China Labor Bulletin)
Có thể thấy tâm lý bất ổn của người lao động đang bị đẩy lên khá cao khi nhà nước dự kiến sa thải khoảng 1,8 triệu người khỏi các ngành khai khoáng, luyện kim.

Giới cầm quyền Bắc Kinh có lý do lo ngại bởi người lao động Trung Quốc đang dần ý thức được quyền lợi của mình.
Không lấy gì đảm bảo rằng hoạt động tự phát, đơn lẻ hiện nay lại không bùng phát thành một phong trào phản đối rộng rãi, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tính chính danh và vị thế độc tôn của giới cầm quyền Trung Nam Hải.

Thứ hai, cơn địa chấn “Hồ sơ Panama” cho thấy Trung Quốc không phải nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng, có ít nhất ba Ủy viên thường vụ Bộ Chính trị có người thân bị nêu tên trong hồ sơ này, điều đó cho thấy chiến dịch “đả hổ, đập ruồi, săn cáo” chỉ nhằm đến những đối tượng “có ảnh hưởng” không thuộc ekip chứ không phải là hoàn toàn vô tư.
Điều này đang làm tăng thêm mối ngờ vực trong dân chúng về động cơ thực sự của các vụ bắt bớ nhằm vào các quan chức chóp bu thời gian qua.

Bên cạnh “Hồ sơ Panama” sự liên kết ngày càng chặt chẽ giữa Mỹ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Philippines,… đối phó với thái độ hung hăng của Trung Quốc trên Biển Đông cho thấy những sai lầm chiến lược lãnh đạo Trung Quốc đang theo đuổi.

Một số quốc gia vốn rất thận trọng trong “ăn nói” với Trung Quốc như Malaysia, Indonesia cũng đã phải lên tiếng cáo buộc hành vi bành trướng của nước này. Có thể thấy chưa bao giờ Bắc Kinh bị cô lập, bị lên án mạnh mẽ như ngày nay.

Thứ ba, phóng viên BBC ở Bắc Kinh, John Sudworth trong một bài đăng trên Bbc.com [2] cho biết: “Wujie News - một trang tin điện tử do nhà nước kiểm soát - đã đăng tải một bức thư kêu gọi một lãnh đạo Trung Quốc “từ nhiệm khỏi chức lãnh đạo Đảng và Nhà nước”. Theo tác giả, sau khi bức thư xuất hiện đã có tới 20 người bị bắt.

Bài viết có đoạn: “Trương Thiên Phàm, giáo sư luật Đại học Bắc Kinh nói: “Dường như chính quyền đang muốn quay lại thời gian trước, dùng một số chiến thuật mà Mao áp dụng trong cuộc Cách mạng văn hóa chống lại trí thức hay chống lại đối thủ chính trị.

Tuy nhiên, ông cũng nói rằng, ngày nay nhiều người có phương tiện để chống lại việc đàn áp và kiểm soát. Với sự phát triển của Internet, chính quyền sẽ khó buộc người dân phải câm miệng
".

Không khó để thấy Trung Quốc đang phải đối mặt cùng lúc “ba mũi giáp công”: Từ người lao động, từ quốc tế và từ giới tinh hoa trong nước. Vậy nên không khó để nhận thấy giới chóp bu Trung Nam Hải lại một lần nữa áp dụng chiến thuật cũ, tìm cách “xì hơi” áp lực trong nước bằng cách gây hấn với láng giềng.

Việt Nam yêu cầu Trung Quốc rút giàn khoan 981 khỏi cửa Vịnh Bắc Bộ

(GDVN) Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam cho biết, Việt Nam bảo lưu mọi quyền và lợi ích pháp lý của mình đối với khu vực này phù hợp với luật pháp quốc tế.
Hành động đưa giàn khoan Hải Dương 981 vào Vịnh Bắc Bộ lần này không có gì khác là một mũi tên nhằm hai đích.

Nếu Việt Nam phản ứng mạnh, Trung Quốc sẵn sàng đưa các lực lượng tàu cá bán vũ trang, các loại “tàu trắng” đối đầu với tàu chấp pháp của chúng ta, đồng thời lấy cớ kích động tâm lý dân tộc cực đoan trong một bộ phận người Hoa, hướng dư luận vào căng thẳng trên Biển Đông để giảm nhẹ thiệt hại từ sự bức xúc của dân chúng trong nước.

Cùng với đó, hành động này của Trung Quốc cũng nhằm thăm dò phản ứng của Việt Nam khi quá trình chuyển giao quyền lực sắp hoàn tất. Họ hy vọng sẽ có một khoảng trống quyền lực mà họ có thể lợi dụng.

Có điều giới lãnh đạo Trung Quốc dù khôn ngoan, xảo quyệt đến mấy cũng không thể lừa được người Việt bởi trên thế giới, không một dân tộc nào giàu kinh nghiệm chống sự xâm lăng từ Trung Quốc như Việt Nam.

Có thể có nơi, có lúc người Việt buộc phải nhún nhường nhưng đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên trên quyền lợi cá nhân, lợi ích nhóm thì không bao giờ thay đổi.

Giới cầm quyền Bắc Kinh nên nhớ một điều, ép người thái quá thì phản ứng sẽ tương xứng với lực ép. Dù Trung Quốc có giàu đến mấy, có mạnh đến mấy cũng không thể một mình chống lại thế giới. Trong cuộc chiến sinh tồn, sư tử vẫn có thể bị con trâu húc lòi ruột, bài học ấy không phải là chưa từng được cảnh báo.

Biến hình ảnh con gấu trúc hiền lành thành con sói nhe năng múa vuốt là sai lầm tệ hại nhất mà những người ngồi ở Trung Nam Hải phạm phải. Hy vọng họ biết lấy hữu nghị làm trọng, đừng bỏ ngoài tai những lời nói thật.
Tài liệu tham khảo:
(trích báo Giáo Dục Việt Nam)

Chủ Nhật, 10 tháng 4, 2016

Tấm Gương


    
    Tại một ngôi làng nhỏ ở ven biển Ái Nhĩ Lan, có một cặp vợ chồng ngư phủ nghèo, nghèo đến độ trong nhà không có được một cái gương soi mặt.

    Trong làng chỉ vỏn vẹn có một cái quán nhỏ cung cấp lương thức và những gì cần thiết cho việc đánh cá. Một ngày nọ, người chủ quán ngạc nhiên vô cùng khi bắt gặp người ngư phủ già cầm lấy một vật gì đó trong tay, vừa xoay xung quanh, vừa thổn thức. Rồi từ đó, người chủ quán nhận thấy người đánh cá trở lại quán của mình thường xuyên hơn và cũng lập lại ngần ấy động tác. Ráng theo rình rập để lắng nghe những gì người ngư phủ già than thở, người chủ quán mới thấy ông già đưa cái gương soi mặt và thều thào: "Ba ơi, ba ơi".

    Thì ra, cả đời người ngư phủ già chưa bao giờ nhìn thấy mặt mình trong gương. nhìn thấy mặt mình trong gương lần đầu tiên, ông ta tưởng đó là cha của mình.

    Người chủ quán quá cảm động, đã tặng cho ông già tấm gương. Lão hăm hở mang đi, và từ đó, cứ mỗi lần rảnh rỗi, lão đưa tấm gương ra, nhìn vào và nói chuyện với cha mình.

    Tất cả chúng ta đều sống cho một gương mặt. Và gương mặt duy nhất mà chúng ta không bao giờ thấy đó là gương mặt của chính chúng ta. Chúng ta có thể hiểu biết tất cả, nhìn thấy tất cả trừ gương mặt của chúng ta. Và ngay cả trong một tấm gương, chúng ta chỉ nhìn thấy mình theo một hình ảnh đảo lộn. Chúng ta chỉ có thể biết mình, chúng ta chỉ có thể khám phá được chính mình nhờ những người khác và nhờ chính hình ảnh mà họ có thể cho chúng ta thấy.

    Vậy đâu là tấm gương đích thực để chúng ta có thể biết mình hoặc biết mình phải như thế nào?

    Chúng ta đừng vội vã cười hai vợ chồng ngư phủ trong câu chuyện trên đây... Kể từ khi Ngôi Hai nhập thể làm người, có lẽ họ là người có lý, bởi vì họ biết nhìn thấy trong gương một cái gì khác hơn chính mình. Nói như Thánh Phaolô: "Phần chúng ta, chúng ta không che mặt, chúng ta phản chiếu vinh quang của Chúa, như một tấm gương, vì chúng ta được thấy mình biến đổi nên giống hình ảnh ấy, mỗi lúc một rực rỡ hơn, bởi vì quyền phép Thánh Linh của Chúa".

    Mỗi người Kitô phải là tấm gương phản chiếu chính hình ảnh của Ðức Kitô. Cuộc sống của họ phải là một phản ảnh của cuộc sống Ðức Kitô.
    

    Trích sách Lẽ Sống

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

Tu Ðâu Cho Bằng Tu Nhà, Thờ Cha Kính Mẹ Mới Là Ðạo Con

   Dương Phủ sinh ra trong một gia đình nghèo. Nhưng ông để hết tâm phụng dưỡng song thân.

    Một hôm, ông nghe nói bên đất Thục có ông Vô Tế đại sĩ. Dương Phủ bèn xin từ biệt song thân để đến thụ giáo bậc hiền triết.

    Ði được nửa đường, ông gặp một vị lão tăng. vị lão tăng khuyên Dương Phủ: "Gặp được bậc Vô Tế chẳng bằng gặp được Phật".

    Dương Phủ hỏi vặn lại: "Phật ở đâu?". Vị lão tăng giải thích: "Nhà ngươi cứ quay trở về, gặp người nào mặc cái áo sắc như thế này, đi đôi dép kiểu như thế này thì chính là Phật đấy".

    Dương Phủ nghe lời quay về nhà. Ði dọc đường, ông chẳng gặp ai như thế cả. Về đến nhà thì đã khuya, Dương Phủ gõ cửa gọi mẹ. Người mẹ mừng rỡ, khoác chăn, đi dép ra mở cửa. Bấy giờ, Dương phủ mới chợt nhận ra nơi mẹ mình hình dáng của Ðức Phật mà vị lão tăng đã mô tả.

    Từ đấy, Dương Phủ mới nhận ra rằng cha mẹ trong nhà chính là Phật.

    Thứ nhất thì tu tại gia
    Thứ hai tu chợ, thứ ba tu chùa.
    Tu đâu cho bằng tu nhà
    Thờ cha kính mẹ mới là đạo con.

    Ðể yêu thương con người một cách trọn vẹn, Chúa đã trở thành một con người. Chúa có cha, có mẹ. Chúa sinh ra trong một gia đình... Con người không chỉ được cứu rỗi một cách lẻ loi, nhưng trong một gia đình. Con người cần có một gia đình để sinh ra, để lớn lên và thành toàn... Tại Nagiaréth, Chúa đã lớn lên trong ân sủng và dáng vóc. Chúa đã vâng phục Thánh Giuse và Mẹ Maria. Chúa đã học đọc, học viết và ngâm nga từng câu kinh thánh với Mẹ Maria. Chúa cũng học cách sử dụng từng dụng cụ trong xưởng mộc của Thánh Giuse.

    Trong ba năm sống đời công khai, ngôn ngữ vàcách suy nghĩ của Chúa phản ánh phần nào sự giáo dục mà Chúa đã thụ hưởng nơi cha mẹ.

    Xin Chúa thánh hóa tất cả mọi gia đình Việt Nam. Xin Chúa ban cho bậc cha mẹ ý thức được trách nhiệm giáo dục của họ. Xin Chúa ban cho con cái lòng hiếu thảo để biết vâng phục, kính yêu và phụng dưỡng cha mẹ, nhất là trong lúc tuổi già của các ngài... Và xin cho mọi gia đình Việt Nam luôn biết tranh đấu để bảo vệ sự hiệp nhất trong gia đình và biến gia đình thành Giáo Hội nhỏ của Chúa.


    Trích sách Lẽ Sống

Thứ Bảy, 26 tháng 3, 2016

Mua Nghĩa

Ðời chiến quốc, Phùng Huyên làm thực khách cho Mạnh Thường Quuân là tướng quốc nước Tề.

Một hôm Mạnh Thường Quân nhờ Phùng Huyên qua đất Tiết để thu các mối nợ. Trước khi ra đi, Phùng Huyên hỏi: "Thu xong nợ rồi có cần mua thêm vật gì không?". Mạnh Thường Quân bảo: "Xem trong nhà còn thiếu vật gì thì cứ mua về".

Phùng Huyên đến đất Tiết cho người mời tất cả những con nợ của chủ đến đông đủ, rồi truyền rằng: Mạnh Thường Quân ra lệnh xóa bỏ tất cả số nợ. Và để cho mọi người tin tưởng, Phùng Huyên đem đốt hết những văn khế. Những người thiếu nợ và toàn dân đất Tiết rất vui mừng, tung hô vạn tuế.

Khi họ Phùng trở về, Mạnh tướng quân lấy làm lạ cho là đòi nợ gì mau chóng thế, mới hỏi: Thu nợ xong chưa, và được trả lời là thu xong cả rồi. Ðến khi được hỏi về việc mua đồ vật mang về, Phùng Huyên thưa: Khi đi tướng quân dặn bảo mua những vật gì trong nhà còn thiếu. Tôi trộm nghĩ: trong cung, tướng công chất chứa những đồ trân bảo, ngoài chuồng nuôi đầy chó ngựa. Vậy vật tướng công còn thiếu là điều nghĩa, nên tôi trộm lệnh mua điều nghĩa đem về.

Mạnh Thường Quân ngạc nhiên hỏi: "Mua điều nghĩa thế nào?". Họ Phùng đáp: "Tôi trộm lệnh tha cho tất cả các con nợ, nhân đó thiêu hủy các văn khế, được dân vui mừng tung hô, ấy là vì tướng công mua được điều nghĩa vậy".

Một năm sau, vua Tề không dùng Mạnh làm tướng quốc nữa, nên ông phải lui về đất Tiết ở. Bấy giờ bá tánh đất Tiết, trai gái bé già tranh nhau ra đón rước giữa đường, hoan hô nhiệt liệt. Khi ấy Mạnh Thường Quân quay lại Phùng Huyên mà bảo: "Tiên sinh vì tôi mà mua điều nghĩa, ngày nay tôi mới trông thấy".

Thứ Sáu, 25 tháng 3, 2016

Căn hầm bí mật

Căn Hầm Bí Mật

Một người hà tiện, bủn xỉn kia có thói quen giữ tất cả vàng bạc và những vật quý giá trong một chiếc hầm bí mật tự tay ông ta lén lút xây cất dưới nền nhà.

Một ngày kia, như thường lệ, ông ta lẻn xuống hầm để ngắm những vật quý, nâng niu những thỏi vàng và những dây chuyền, những cà rá nạm kim cương, hột xoàn to bằng những hạt đậu. Rủi thay, vì vô ý gài cửa không kỹ, nên bộ phận bí mật vụt bật lên đóng sầm chiếc cửa cực kì kiên cố lại, chắn lối ra duy nhất.

Dĩ nhiên không ai trong nhà biết về chiếc hầm bí mật. Vì thế, mọi người đã bỏ cuộc sau khi lục lạo tìm kiếm ông ta mọi nơi trong nhà cũng như mọi gốc cây, bụi kiểng ngoài vườn.

Sau một thời gian dài chờ đợi nhưng không nghe thấy tăm hơi của ông ta ở đâu, người ta quyết định bán căn nhà. Người chủ nhà mới có ý định sửa chữa lại một vài căn phòng của ngôi nhà và trong khi các người thợ nề đập một bức tường, người ta khám phá ra cánh cửa bí mật ăn thông xuống chiếc hầm. Khi những ngọn nến được thắp lên, người ta không khỏi sợ hãi thấy bộ xương của một người đang đang ngồi bên cạnh một chiếc bàn con với một số vàng bạc, kim cương bị quăng tung tóe xung quanh. Có dấu hiệu cho thấy là thậm chí người chết đã phải ăn một cây nến trước khi bị chết đói.

"Khốn cho các ngươi là những kẻ phú quý ở Sion, khốn cho các ngươi là những người tự cho mình là an toàn trên núi Samaria".

Lời chúc dữ những người giàu có bất nhân và kiêu căng trên của tiên tri Amos cũng như những lời Chúa Giêsu chúc dữ những kẻ giàu trong Tin Mừng không phải là những lời lên án tiền bạc và của cải cách chung. Nhưng đây là những lời nêu lên sự nguy hiểm của quan niệm kiêu hãnh, của tính tự cao, tự đại và nhất là thái độ và nếp sống ích kỷ, dửng dưng không để ý đến những người nghèo khổ đang sống bên cạnh. Ðây là thái độ và nếp sống thường thấy nơi những người giàu có.

Mahatma Gandhi, người đã đưa dân tộc Ấn Ðộ đến nền độc lập khỏi ách thống trị của Anh quốc đã tuyên bố một tư tưởng cách mạng có thể đổi mới xã hội: "Trong hoàn cảnh đói khổ của những người đồng bào, đồng chủng, nếu ta giữ một vật gì mà ta không cần dùng đến ngay bây giờ thì đó là những của chúng ta ăn cắp".

Sống trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn hiện nay, tinh thần liên đới và sự sẵn sàng chia sẻ cơm ăn áo mặc cho những người cần đến là những ngọn đuốc sáng, là những đức tính giúp người Kitô chúng ta đóng trọn vai trò men trong bột ở giữa xã hội chúng ta đang sống.



Trích sách Lẽ Sống

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Chia sẻ ánh sáng Cứu Độ

Chia Sẻ Ánh Sáng Cứu Ðộ


Ngày xưa có một người cha có ba đứa con trai. Ông vốn sinh ra nghèo khổ, nhưng nhờ chuyên cần làm việc và cần kiệm, nên ông trở nên một điền chủ giàu có. Lúc về già, gần đất xa trời, ông nghĩ tới chuyện chia gia tài cho các con. Nhưng ông cũng muốn xem đứa con nào thông minh nhất để phó thác phần lớn gia sản của ông cho nó. Ông liền gọi ba đứa con đến giường bệnh, trao cho mỗi đứa năm đồng bạc và bảo mỗi đứa hãy mua cái gì có thể lấp đầy căn phòng trơ trọi mà ông đang ở.

Ba đứa con vâng lời cha cầm tiền ra phố. Người anh cả nghĩ rằng đây chỉ là một công việc dễ dàng. Anh ta ra tới chợ mua ngay một bó rơm rất lớn mang ngay về nhà. Người con thứ hai suy nghĩ kỹ lưỡng hơn: sau khi đi rảo quanh chợ một vòng, anh ta quyết định mua những bao lông vịt rất đẹp mắt. 

Còn người con trai thứ ba, suy nghĩ đi, suy nghĩ lại: làm sao mua được cái gì với năm đồng bạc này, để có thể lấp đầy căn phòng lớn của cha mình. Sau nhiều giờ đắn đo, bỗng mắt chàng thanh niên hớn hở, anh ta lại căn tiệm nhỏ mất hút trong đường nhỏ gần chợ, anh ta mua cây đèn cầy và một hộp diêm. Trở về nhà, anh hồi hộp, không biết hai anh mình đã mua được cái gì.

Ngày hôm sau, cả ba người con trai đều họp lại trong phòng của cha già. Mỗi người mang quà tặng của mình cho cha: Người con cả mang rơm trải trên nền nhà của căn phòng, nhưng phòng quá lớn, rơm chỉ phủ được một góc nền nhà. Người con thứ hai mang lông vịt ra, nhưng cũng chỉ phủ được hai góc của căn phòng. Người cha cóvẻ thất vọng. Bấy giờ người con trai út mới đứng ra giữa phòng, trong tay chẳng mang gì cả. hai người em tò mò chăm chú nhìn em, và hỏi: "Mày không mua cái gì sao?". Bấy giờ đứa em mới từ từ rút trong túi quần ra một cây nến và hộp diêm. Thoáng một cái, căn phòng đầy ánh sáng. Mọi người đều mỉm cười. Người cha già rất sung sướng vì quà tặng của đứa con út. Ông quyết định giao phần lớn ruộng đất và gia sản của mình cho con trai út, vì ông thấy anh ta đủ thông minh để quản trị gia sản của mình và nhờ đó cũng có thể giúp đỡ các anh của nó nữa.

Ðứng trước khó khăn thử thách, để kêu gọi sự bình tĩnh sáng suốt và tinh thần hợp tác, người ta thường nói với nhau: thà đốt lên một ngọn nến hơn là ngồi đó mà nguyền rủa bóng tối.

Cuộc sống của mỗi người chúng ta, cuộc sống của những người xung quanh chúng ta, cuộc sống của xã hội chúng ta có lẽ cũng giống như một căn phòng đen tối... Chỉ cần một người đốt lên một chút ánh sáng, những người xung quanh sẽ cảm thấy ấm cúng và phấn khởi.

Một chút ánh sáng của một cái mỉm cười. Một chút ánh sáng của một lời chào hỏi. Một chút ánh sáng của một san sẻ. Một chút ánh sáng của tha thứ. Và một chút ánh sáng của niềm tin được chiếu tỏa qua sự vui vẻ chấp nhận cuộc sống... Một chút ánh sáng ấy cũng đủ để nâng đỡ ít nhất là một người mà chúng ta gặp gỡ, bởi vì không có một nghĩa cử nào được thực thi mà không ảnh hưởng đến người khác...




Trích sách Lẽ Sống