Thứ Sáu, 14 tháng 11, 2014

Ông Dương Trung Quốc: "Tại sao làm luật mà cứ nói chuyện tâm tư?"

Ngọc Quang - (GDVN) - "Anh mới chỉ nói tới tâm tư của quân đội thôi. Anh có nghĩ đến tâm tư của dân không? Tại sao làm luật mà cứ nói chuyện tâm tư?".
Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc đã đặt ra vấn đề này trong một cuộc trao đổi riêng với Báo Điện tử Giáo dục Việt Nam về dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật sĩ quan Quân đội nhân dân Việt Nam.
Ông Dương Trung Quốc dẫn ra hai thí dụ điển hình từ việc Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tướng:
Câu chuyện thứ nhất là Chủ tịch Hồ Chí Minh phong Đại tướng cho ông Võ Nguyên Giáp, dựa trên một nguyên tắc là thắng Trung tướng thì phong Trung tướng, thắng Đại tướng thì phong Đại tướng.
"Hồi ấy cũng có người tâm tư, đó là ông Nguyễn Sơn. Ông Nguyễn Sơn hồi ấy ở Trung Quốc về, đã từng qua Vạn lý Trường Chinh, là một người có tài và rất được anh em trí thức quý mến. Ông ấy cũng tâm tư tại sao chỉ là Thiếu tướng, điều đó nảy sinh là chuyện rất bình thường. Nhưng cụ Hồ ứng xử rất hay, không phải là do đáp ứng tâm tư thì phong tướng mà là do nhu cầu của cuộc kháng chiến", ông Quốc dẫn giải.
Đại biểu Dương Trung Quốc nhấn mạnh, cần phải nghĩ đến tâm tư của dân. Ảnh: Ngọc Quang.
Câu chuyện thứ hai là Chủ tịch Hồ Chí Minh phong ông Nguyễn Chí Thanh làm Đại tướng.
"Đây cũng không phải vì tâm tư mà là việc nước, là do nhu cầu của đất nước. Những người có trách nhiệm phải biết điều tiết và giải quyết nó như thế nào, chứ không phải vì thỏa mãn tâm tư", ông Quốc bình luận.
Theo Đại biểu Dương Trung Quốc, còn một vấn đề khác mà xã hội đang lo lắng đấy là quy định trần số lượng tướng.
"Chúng ta cho phép tối đa 415 tướng, nhưng ai cũng thấy điều đó là bất khả thi. Luật định là ở vị trí đó thì được phong tướng, nhưng khi điều chuyển và có người khác lên thay thì rõ ràng đã tăng thêm một tướng. Tôi thí dụ Trưởng Khoa Mác-Lê Nin của Học viện Quốc phòng là Thiếu tướng, sau một thời gian có thể đi lên hoặc đi xuống (không có kỷ luật), việc này là hoàn toàn bình thường, vì luân chuyển cũng là một mặt tích cực của bộ máy. Tuy nhiên, hiện nay luật không định, khi đi khỏi vị trí ấy là phải hạ cấp, phải tính đến những chuyện ấy thì mới giữ được trần số lượng", ông Quốc nói.
Đồng tình với phát biểu trước đó của nhiều đại biểu, ông Dương Trung Quốc cũng cho rằng, đối với cán bộ công tác tại các trường đào tạo thuộc Bộ Quốc phòng thì điều quan trọng là phải có học hàm, học vị, chứ không nhất thiết phải phong tướng.
Ông Quốc bày tỏ: “Người ta nói Khoa Mác-Lê Nin hay Khoa Quân chủng là quan trọng nên cần phong Tướng. Tôi thì không bàn cái chuyện quan trọng hay không, vì cứ cho là quan trọng thì cũng còn nhiều thứ khác quan trọng. Thầy giáo trẻ, học trò già là chuyện bình thường.
Nói đến tướng là nói đến quyền lợi, đó là ô tô đi lại, cần vụ, chế độ lương bổng… và như vậy nếu phong quá nhiều tướng so với nhu cầu thực tế của đất nước thì rõ ràng là nhân dân không hài lòng, bởi họ muốn tiền thuế của mình phải được sử dụng sao cho hiệu quả nhất, tiết kiệm nhất. Đương nhiên khi đất nước thực sự cần thì nhân dân cũng rất ủng hộ.
Chúng ta đang xây dựng Luật sĩ quan nhưng lại ngả sang màu quan chức. Tập trung vào quan chức thì sẽ biến tướng thành quan liêu, đấy là một nguy cơ".
Trước đó vào sáng 6/11, tại Quốc hội, trước những ý kiến về mức trần với các trường kỹ thuật quân sự, hậu cầu, quân y, sĩ quan lục quân, Học viện Chính trị… nên là Thiếu tướng, ông Phùng Quanh Thanh - Bộ trưởng Quốc phòng cho hay: "Chúng tôi đã thảo luận nhiều, xin phép giữ trần hiện hành đã thực hiện mấy chục năm Trung tướng đối với Giám đốc, Chính uỷ. Học viện Kỹ thuật Quân sự đào tạo kỹ sư cho toàn quân, cả dân sự, nghiên cứu khoa học nên đề nghị cho giữ. Cả toàn quân chỉ có trường này to nhất. Học viện Hậu cần trước đây là 3 trường sỹ quan, trung cấp hậu cần, giờ là ba trong một. Như vậy có từ lâu rồi, giờ hạ xuống, anh em rất tâm tư".
Bên cạnh đó, Đại biểu Quốc hội cũng có ý kiến không đồng tình với đề nghị phong hàm Thiếu tướng cho Chủ nhiệm Khoa Mác-LêNin và Chủ nhiệm Khoa Quân chủng; Phong hàm Thượng tướng với Giám đốc Học viện Quốc phòng. 
Tuy nhiên, ông Phùng Quang Thanh cho rằng: “Quá trình thẩm định có ý kiến cho rằng giảm xuống Đại tá, nhưng chúng tôi vẫn kiên trì trình ra Quốc hội. Nếu Quốc hội cho phép để lại là Thiếu tướng tôi cho là rất mừng. Ban soạn thảo rất tâm tư, tôi trình mà Quốc hội không bấm nút hai khoa này không Thiếu tướng thì tôi về thuyết phục anh em rất khó. Người ta sẽ hỏi là thế bây giờ Khoa Mác-Lê Nin không quan trọng à? Khoa khác quan trọng thế khoa này thì sao, hay là anh có vấn đề gì, rất là khó các đồng chí ạ".
Khi nói về Khoa Quân Chủng, ông Thanh cho hay: "Trước đây có Khoa Phòng không, Khoa Hải quân, Khoa Pháo Binh, Khoa Công Binh, Khoa Đặc công... bây giờ tất cả nhập thành Khoa Quân Chủng. Sáu binh chủng hợp thành quân chủng, có mỗi Chủ nhiệm khoa trước đây là Thiếu tướng bây giờ cắt đi rất khó, tâm tư lắm các đồng chí ạ”.
Tuy nhiên, theo Đại biểu Huỳnh Thành (Gia Lai): "Đối với học viện, như các nhà trường, cái người ta cần là các chức danh liên quan đến Giáo sư, Tiến sĩ, chứ không phải là hàm cấp tướng. Hàm cấp tướng cũng cần, nhưng không phải tuyệt đối. Nếu chúng ta làm theo cách này thì Giám đốc Học viện Chính trị Quốc gia Hồ Chí Minh phải là Ủy viên Bộ trính chị. Vì vậy, không nhất thiết phải quy định dạy cũng phải cấp tướng ở đây. Ở trường cần những người có kiến thức cao về an ninh quốc phòng, có kỹ năng sư phạm tốt. Tôi nghĩ người ta tôn trọng trên cương vị ông là Giáo sư giảng dạy vấn đề này".
Còn Đại biểu Nguyễn Bá Thuyền (Lâm Đồng) cho rằng, phong nhiều tướng chưa chắc đã được người dân đồng tình: "Sức mạnh của quân đội cơ bản do lòng dân, chứ còn phong nhiều tướng quá thì thực sự là người dân chưa đồng tình. Các đồng chí giải quyết thế nào đó để khi chúng tôi là Đại biểu về giải thích cho cử tri thông suốt. Tôi đề nghị các đồng chí cân nhắc cái đó. Xác định phong tướng để phục vụ yêu cầu tác chiến, yêu cầu xây dựng quân đội, còn nếu xác định phong tướng để giải quyết chế độ chính sách thì nên tách tiền lương ra khỏi quân hàm thì tốt hơn.
Trước đây nghe đến tướng là khủng khiếp lắm. Tôi ngày xưa đi bộ đội nghe đến Thiếu tá là ghê gớm lắm rồi… Vì vậy, tôi cho rằng cần phải cân nhắc để giới hạn việc phong tướng để nhân dân đồng tình, còn phong nhiều quá thì dân không yên tâm lắm".
(Trích báo Giáo dục Việt Nam)

Niềm tin vào Bộ Giáo dục cứ vơi dần

Ngọc Quang - (GDVN) - Bộ Giáo dục lý giải sẽ tổ chức biên soạn một bộ sách giáo khoa "chuẩn" âu cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng khổ nỗi bây giờ nhiều người không tin vào bộ.


Chỉ trong 1 tháng, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo - ông Phạm Vũ Luận hai lần khẳng định, Bộ Giáo dục sẽ tổ chức biên soạn, thẩm định và ban hành chương trình giáo dục phổ thông để sử dụng thống nhất trong toàn quốc.
Trước những lo lắng về thiếu sự công bằng minh bạch, ông Luận từng lý giải: "Lo lắng đấy là một thực tế, nhưng lo lắng đấy không đúng bản chất của vấn đề, vì không phải Bộ Giáo dục Đào tạo lựa chọn để chỉ có một bộ sách giáo khoa duy nhất, mà chủ trương là hướng tới việc có nhiều bộ sách giáo khoa".
Thế nhưng dù chỉ còn ít ngày nữa Quốc hội sẽ bấm nút thông qua Nghị quyết về đổi mới chương trình, sách giáo khoa giáo dục phổ thông, nhiều Đại biểu Quốc hội vẫn không đồng tình với việc Bộ Giáo dục đứng ra biên soạn một bộ sách giáo khoa.
Đại biểu Huỳnh Minh Thiện đã nói tuột ra rằng, Bộ Giáo dục là cơ quan quản lý, nên tập trung cho việc quản lý chiến lược, ban hành văn bản pháp luật, kiểm tra, định hướng… Bộ quản lý và tham gia soạn sách là vừa đá bóng vừa thổi còi. Bộ soạn ra thì Sở Giáo dục, Phòng Giáo dục phải dùng, tính khách quan không còn, đổi mới gãy ngay từ đầu. Nếu Bộ soạn, các Sở Giáo dục không dùng thì bỏ phí tiền tỷ.
Nhiều ý kiến không ủng hộ Bộ Giáo dục và Đào tạo biên soạn sách giáo khoa. Ảnh: TPO.
Đại biểu Võ Thị Dung, Đại biểu Phạm Khánh Phong Lan và Đại biểu Huỳnh Thành Đạt cũng không ủng hộ việc Bộ Giáo dục đứng ra biên soạn sách, vì Bộ cũng phải đi nhờ chuyên gia. Vì vậy, nên làm một cách bình đẳng, tức là Bộ chỉ nên xây dựng chương trình khung, tổ chức thẩm định công bằng khoa học, độc lập và minh bạch.
Lo lắng của ông Đạt, ông Thiện, hay bà Lan, bà Dung cũng là lo lắng của nhiều chuyên gia giáo dục nổi tiếng như GS. Nguyễn Minh Thuyết hay GS. Trần Đình Sử.
Thậm chí Giáo sư Thuyết còn nói thẳng rằng, hiện nay cơ quan chuyên môn của Bộ đã lao vào tổ chức thi cử, làm dự án, nay kiêm cả việc biên soạn sách giáo khoa nữa thì còn thời giờ đâu thực hiện chức năng quản lý nhà nước? Hãy tưởng tượng sự phi lý của việc Bộ Công Thương đứng ra sản xuất đinh ốc, Bộ Y tế trực tiếp khám, chữa bệnh, sẽ thấy phương án Bộ Giáo dục và Đào tạo trực tiếp sản xuất sách giáo khoa vô lý như thế nào…
Bộ trưởng Luận thì khẳng định, không có chuyện "vừa đá bóng vừa thổi còi". Hẳn là nhiều người rất muốn tin vào Bộ trưởng, nhưng rõ ràng chẳng nơi nào trên thế giới này có chuyện một ông trọng tài cầm còi điều khiển trận đấu lại kiêm luôn cả cầu thủ.
Người ta không tin vào năng lực của Bộ Giáo dục, không tin bộ sẽ làm được một bộ sách tốt nhất. Nói cách khác, người ta khó tin vào những lãnh đạo của Bộ Giáo dục hiện nay, sau nhiều chuyện bùng nhùng quanh đề án này. Nói như Đại biểu Phạm Khánh Phong Lan thì "chỉ sợ bình mới rượu cũ, nhồi nhét kiến thức, muốn đào tạo toàn siêu nhân không biết làm gì".
Người ta không tin vào bộ, cũng bởi từ con số 34 nghìn tỷ giờ đã tuột xuống 450 tỷ, vậy thì khi biên soạn sách giáo khoa bằng tiền nhà nước và bán đấu giá cho các nhà xuất bản có tiêu cực không?
Cách đây hơn 1 tháng, Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan từng đặt ra câu hỏi: “Bộ Giáo dục và Đào tạo cũng tham gia viết sách, nếu như các trường học không chọn bộ sách giáo khoa của bộ mà chọn của các tổ chức, cá nhân khác thì bao nhiêu tiền của Nhà nước đổ vào việc biên soạn bộ sách giáo khoa này sẽ tính thế nào?”.
Câu hỏi mà Phó Chủ tịch nước đặt ra cho tới nay chưa có lời giải. Nếu sách không đạt chất lượng tốt nhất nghĩa là các Sở Giáo dục, các trường có quyền không dùng. Nếu không dùng thì lấy đâu ra nguồn hoàn lại hàng tỷ đồng mà Bộ Giáo dục tạm rút ra từ ngân sách để tổ chức biên soạn? Ai sẽ chịu trách nhiệm nếu bộ sách này không đạt yêu cầu? Vậy nên, GS.Nguyễn Minh Thuyết cảnh báo: "Nếu Bộ làm sách thì theo lẽ thường cấp dưới sợ cấp trên, chắc chắn các Sở sẽ chấm bộ sách giáo khoa đó. Sở đã có ý chấm thì chẳng Phòng giáo dục hay trường nào dám đi ngược lại. Như vậy, cạnh tranh sẽ không công bằng".
Nếu nhìn rộng hơn, mỗi giai đoạn lịch sử phát triển xã hội, con người hiện đại thì hầu như nước nào cũng phải có mô hình con người được định nghĩa hết sức rõ ràng, để từ đó nền giáo dục trang bị cho công dân những năng lực thiết yếu phù hợp. Vậy trong bối cảnh kinh tế thị trường, đẩy mạnh hội nhập quốc tế, thì mô hình con người Việt Nam sẽ như thế nào, để từ đó chương trình giáo dục được thiết kế phù hợp? Liệu chúng ta đã đặt vấn đề này thực sự nghiêm túc đê xây dựng chương trình? Sau khi đổi mới chương trình – sách giáo khoa, chúng ta lấy gì để đảm bảo học sinh sẽ không bị quá tải và nạn dạy thêm học thêm, bỏ học ở phổ thông sẽ giảm?
Phải đặt ra một loạt những câu hỏi như vậy là vì từ trước đến nay, chúng ta đổi mới chương trình và sách giáo khoa, nhưng thường thiếu đồng bộ về đội cán bộ quản lý, đội ngũ giáo viên, cơ sở vật chất, tuyên sinh, phân luồng… trong đề án đã tính đến rủi ro này chưa?
Thật có lý khi Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng yêu cầu phải tạo được sự đồng bộ trong hệ thống, phải tính toán toàn diện mối liên hệ giữa nhà trường và thầy cô giáo, giữa thầy cô giáo với học trò và với xã hội: “Tôi lo ở chỗ trình độ thầy khác nhau, học trò khác nhau, vậy bây giờ thống nhất chương trình kiểu gì đây? 
Chương trình là do Bộ Giáo dục, nhưng bây giờ tổ chức soạn sách giáo khoa thì thế nào, có đảm bảo dân chủ không? Trách nhiệm của Bộ Giáo dục là làm chương trình, nhưng Bộ ban hành chương trình thế nào không thấy nói? Bộ làm thế nào thì không thấy nói? Tổ chức làm chương trình thế nào, hay là mấy vụ thiết kế ra rồi các đồng chí ký, gọi là chương trình?”.
Niềm tin không tự nhiên sinh ra và cũng chẳng tự mất đi. Nó tồn tại hay không tồn tại đều dựa trên văn hóa ứng xử, những lời nói thật và những việc làm thật (có giá trị thật). Vậy mà niềm tin của người dân dành cho Bộ Giáo dục cứ vơi dần...
(Trích báo Giáo dục Việt Nam)

Thứ Năm, 13 tháng 11, 2014

Mỗi tuần một chia sẻ: Ánh Mắt Mẹ Tôi


Paul Nagai, một bác sĩ người Nhật, từ sau quả bom nguyên tử ném xuống Nagasaki, đã trở thành con người bất hủ, vì sự tận tụy và tấm lòng hy sinh vô bờ bến của ông. Từ vô thần, ông đã trở thành người có niềm tin. Ông đã giải thích như sau:

"Trong kỳ nghỉ mùa xuân, lúc đó tôi học hết năm thứ hai y khoa, mẹ tôi trúng phong. Tôi hối hả chạy đến đầu giường của người. Trong cơn hấp hối, người nhìn tôi và thở ra. Cái nhìn cuối cùng của cặp mắt người mẹ đã sinh ra, đã giáo dục và đã thương tôi đến cùng, cặp mắt này đã nói với tôi một cách rõ rệt rằng: cho dù khuất núi, người vẫn ở bên tôi luôn mãi... Tôi không tin gì ở sự hiện hữu của linh hồn. Bỗng nhiên, trong ánh mắt của mẹ tôi, tôi đã nhìn thấy linh hồn của người... Từ đó, con người tôi đổi hẳn, tôi tin rằng mẹ tôi, người đã sinh ra tôi, đã yêu thương tôi, không thể bị tiêu diệt hoàn toàn sau cái chết".

Chúng ta có một linh hồn bất tử. Ðó là nền tảng của phẩm giá con người. Nếu sinh ra, sớm nở tối tàn như bông hoa đồng nội và cuối cùng trở về với cái không vô tận, thì đâu là giá trị của con người?...

Chúng ta được tạo dựng giống hình ảnh Thiên Chúa, chúng ta mang trong mình ánh lửa của Vĩnh Cửu, cho dù thân xác này có hư nát đi, chúng ta vẫn tiếp tục cuộc sống mai hậu. Ðó là cùng đích của tất cả mọi bôn ba lao nhọc của chúng ta trên cõi đời này. Bạn sẽ chuẩn bị gì cho mảnh hình hài còn lại ấy?

Trích sách Lẽ Sống

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

Một thông tin rúng động… quan tham!

(Dân trí) - Đó là tin các nền kinh tế châu Á - Thái Bình Dương đã tăng cường nỗ lực nhằm khôi phục tài sản và thành lập một mạng lưới nhằm chia sẻ thông tin về tham nhũng. Qua đó, nhất trí hợp tác về việc dẫn độ các quan chức tham nhũng.
(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)
Đây là mạng lưới đầu tiên trên thế giới về lĩnh vực này được các chính quyền và cơ quan thi hành chống tham nhũng APEC chung tay thành lập, do Trung Quốc khởi xướng và được Mỹ thúc đẩy hỗ trợ.
Việc làm này khẳng định, tham nhũng không phải là của một hay nhiều quốc gia mà là vấn nạn toàn cầu. Cuộc chiến chống tham nhũng là cuộc chiến trên bình diện toàn thế giới.
Đặc biệt là với những nước như Việt Nam, một quốc gia đang bị nạn tham nhũng tác oai, tác quái.
Dù đã có rất nhiều nỗ lực của toàn Đảng, toàn dân nhưng phải thẳng thắn nhìn nhận, cuộc chiến chống tham nhũng của Việt Nam chưa đạt yêu cầu và vẫn là nỗi đau đầu của các vị lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước.

Theo báo Lao động ngày 30/10, bài “Hổ không răng” chống sư tử tham nhũng”, một chuyên gia chống tham nhũng nước ngoài đã gọi cuộc chiến chống tham nhũng của Việt Nam là “hổ không răng”. Bài báo dẫn lời của ông Jairo Acuna-Alfaro - Cố vấn chính sách về cải cách hành chính và chống tham nhũng của Chương trình phát triển LHQ tại Hội thảo “Các giải pháp phòng ngừa tham nhũng và thu hồi tài sản tham nhũng ở VN” diễn ra vào ngày 28.10 tại Hà Nội: “Nếu sử dụng ngôn ngữ đời thường, thì hiện nay pháp luật phòng, chống tham nhũng có thể ví như “một con hổ không răng” do thiếu nội lực đủ mạnh để thực sự mang tính răn đe, và hiệu lực trong thực tiễn”.

Nhà báo Lê Thanh Phong, tác giả bài báo thì ví von hình ảnh như… “hổ không răng” chiến đấu với "sư tử tham nhũng".
Cách đây 2 năm (11/2012), Đại biểu Quốc hội Dương Trung Quốc cũng đã từng ví việc chống tham nhũng “giống như đánh trận giả. Ở đó, súng đã nổ, nhưng không giết được kẻ thù, vì không có đầu đạn. Quan trọng hơn, quân xanh, quân đỏ trên chiến trường, đều là "quân ta cả".
Dư luận thì bảo như là “bịt mắt bắt tham nhũng”.
Một trong những lĩnh vực tham nhũng khá quan ngại hiện nay là các dự án ODA, dự án có vốn đầu tư, buôn bán với nước ngoài.
Thế nhưng tiếc thay, các vụ tham nhũng trong lĩnh vực này đều do nước ngoài phát hiện mà tiêu biểu là tuyến Đại lộ Đông – Tây, Dự án đường sắt trên cao và mới đây nhất là vụ một công ty dược phẩm Mỹ chấp nhận bị phạt vì hối lộ, Bộ Y tế đã đề nghị Bộ Công an điều tra, làm rõ.
Vì vậy, việc các nước trong khối APEC chung tay chống tham nhũng chính là cơ hội thuận tiện để Việt Nam thực hiện công cuộc phòng chống tham nhũng có hiệu quả.
Có lẽ đây là thông tin làm “rúng động quan tham”!

Bùi Hoàng Tám
(trích báo Dân trí)

Ông Dương Trung Quốc: Cơ sở nào để tin kết quả lấy phiếu tín nhiệm?

Ngọc Quang (GDVN) - Chống tham nhũng như tập trận giả hiện nay sẽ rất khó cho các Đại biểu Quốc hội đánh giá mức độ tín nhiệm chính xác với từng Bộ trưởng.

Trao đổi với báo chí bên lề kỳ họp chiều 10/11, Đại biểu Dương Trung Quốc nhận định, việc lấy phiếu tín nhiệm vẫn còn hình thức. Để bỏ phiếu chính xác thì Đại biểu Quốc hội rất cần nhiều thông tin cụ thể, đặc biệt là tài sản của người được lấy phiếu.
Chưa có cơ sở dữ liệu tốt để đánh giá chính xác tín nhiệm
Ông có cho rằng, ở lần lấy phiếu thứ hai này, các Đại biểu Quốc hội sẽ đánh giá chính xác hơn về mức độ tín nhiệm của các Bộ trưởng?
Ông Dương Trung Quốc: Sau một khoảng chững để điều chỉnh lại thì cơ bản người ta thấy được hiệu ứng tích cực của việc lấy phiếu tín nhiệm. Tuy nhiên, phiếu tín nhiệm vẫn để ở 3 mức, điều đó thể hiện những người thực hiện chủ trương muốn nhấn mạnh đây không phải là một cuộc bỏ phiếu mà chủ yếu cho thấy những hiệu ứng tích cực từ lần bỏ phiếu trước.
Chúng ta cũng chú ý tới khuynh hướng khi bàn về luật tổ chức chính phủ đã xây dựng một lộ trình cho việc từ chức, điều đó thể hiện sự giám sát của Quốc hội đối với những cá nhân, đối tượng được dân bầu trở thành hiện thực.
Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng đòi hỏi phải đạt được kết quả như ý muốn ngay trong một thời gian ngắn là rất khó. Tôi nghĩ hãy chờ thêm một lần lấy phiếu này nữa để xem nó thế nào. Tôi vẫn thấy rằng có hình thức lấy phiếu này cùng với hình thức chất vấn tại Quốc hội thì các Bộ trưởng cũng quan tâm hơn đến những phản ánh.
Đại biểu Dương Trung Quốc nhấn mạnh, phải có một cơ sở dữ liệu tốt thì mới có thể đánh giá chính xác phiếu tín nhiệm. Ảnh: Ngọc Quang
Ông có cho rằng việc lấy phiếu như vậy nhìn ở góc độ nào đó thì vẫn còn hình thức?
Ông Dương Trung Quốc: Tôi nghĩ cũng không hoàn toàn như thế. Nó vẫn có những hiệu ứng nhất định. Chúng ta đòi hỏi ngay một lúc mà có kết quả như mong muốn thì không được. Bản thân tôi là Đại biểu Quốc hội được tham gia bỏ phiếu cũng rất cân nhắc. Mình không có đủ dữ liệu, vì chỉ qua dư luận xã hội, chỉ qua báo chí nên không đủ thông tin để thực hiện quyền lực của mình theo đòi hỏi, mong muốn của người dân.
Để có đủ thông tin giúp đại biểu đánh giá chính xác, theo ông cần có đề xuất gì?
Ông Dương Trung Quốc: Muốn có một cách bỏ phiếu mang tính khẳng định như thông lệ các nước trên thế giới thì nó phải có một cơ sở dữ liệu thật tốt. Khi đó, người bỏ phiếu mới cảm thấy điều mình làm là có trách nhiệm.
Ví dụ chuyện chống tham nhũng, hình như là tập trận giả. Vì quan trọng nhất của chống tham nhũng là phải kiểm soát được tài sản; phải giám sát được phương thức thanh toán của xã hội. Lâu nay, ta vẫn duy trì cách dùng đồng tiền như hiện nay thì không có cách gì có thể ngăn chặn được.
Đó là yếu tố tiên quyết, nhưng chưa bao giờ thấy nhà nước quan tâm đến chuyện đó một cách ráo riết và có lộ trình bao nhiêu năm thì có thể giám sát được. Nếu không đi theo điều đó thì quyết định của mỗi đại biểu ở lá phiếu chỉ có thể thỏa mãn phần nào ý muốn của dân chúng, nhưng tính chính xác thì tôi rất e ngại.
Muốn đánh giá tốt, nó phải kèm theo các yếu tố rất cụ thể để Đại biểu Quốc hội quyết định lá phiếu của mình một cách có trách nhiệm, không cảm tính. Tôi lấy vị dụ một câu chuyện đơn giản về tài sản của Chủ tịch tỉnh Bình Dương mà không có ai có thể kết luận là đúng hay sai. Nói ông ấy có 2 khối tài sản, ngoài cái nhà là cái đồn điền cao su. Nhưng lại nói nhờ cái đồn điền mà ông ấy xây cái nhà là bình thường. Cách nhìn nhận vẫn còn loanh quanh.
Làm sao để Đại biểu bỏ phiếu không cảm tính?
Việc lấy phiếu tín nhiệm lại bao gồm cả khối hành pháp và tư pháp lẫn vào nhau. Như vậy liệu có công bằng không? Khối hành pháp bao giờ cũng va vấp hơn khối lập pháp, nói nôm na như bỏ cùng một giỏ?
Ông Dương Trung Quốc: Tôi không nghĩ đây là bỏ cùng một giỏ, vì ở đây vẫn có 3 mức đấy thôi. Bản thân một Đại biểu Quốc hội có hiểu hết công việc trách nhiệm của người đó không là một vấn đề không đơn giản.
Càng đặt vấn đề đó bao nhiêu thì năng lực của đại biểu càng phải cao bấy nhiêu. Tôi nghĩ rằng đại biểu rất dễ cảm tính. Khi mình quyết định, mình rất lưỡng lự chuyện ấy. Không biết là có chính xác hay không.
Bộ trưởng Đinh La Thăng được dư luận xã hội đánh giá cao trong thời gian gần đây.
Hiến pháp quy định rất rõ là chỉ có bỏ phiếu. Quốc hội mình lại nghĩ ra có thêm bước lấy phiếu. Có nên 2 bước như hiện nay không?
Ông Dương Trung Quốc: Nếu để 2 mức là theo thông lệ quốc tế. Đấy là bỏ phiếu tín nhiệm. Bỏ phiếu tín nhiệm thì các nước cũng không ai làm đại trà như mình.
Ở các nước có thể chỉ bỏ phiếu tín nhiệm Chính phủ thôi. Ông Thủ tướng có quyền thay đổi lại nội các của mình hoặc Thủ tướng bị truất quyền, tùy theo cách đặt vấn đề.
Triển khai bỏ phiếu tín nhiệm thế nào theo tôi nghĩ nó cũng có một quá trình. Cần có một quá trình chứ không nên ngay thể lúc. Dân chủ thì ai cũng muốn, nhưng năng lực để thực hiện công cụ ấy cũng không hề đơn giản.
Nói thế cũng không phải mình bàn lùi, nhưng tự thân mình khi đánh giá người kia sẽ nổi lên là nể nang nhau, cảm tính, thậm chí không liên quan đến yếu tố mình phải đánh giá mà là cái khác. Dẫu sao theo tôi nên một vài lần nữa xem thế nào. Vì cái này hoàn toàn điều chỉnh được và thực hiện đúng Hiến pháp.
Trân trọng cảm ơn ông!
(trích báo Giáo dục Việt Nam)

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

Dẹp nạn phong bừa cấp phó, nhân dân sẽ rất biết ơn Quốc hội

)
(GDVN)- Hàng trăm cơ quan nhà nước đang "lạm phát" cấp phó khiến cho ngân sách nhà nước mỗi năm phải gánh thêm hàng tỷ đồng. Đấy là tiền mồ hôi, nước mắt của dân.

Thảo luận về Luật tổ chức Chính phủ (sửa đổi) cách đây hai ngày, Đại biểu Chu Sơn Hà đã nói thẳng, mỗi Bộ chỉ nên có 4 đến 5 Thứ trưởng, chứ không nên để tới 9, 10 Thứ trưởng; tất cả các ngành đều phải quy định trần cấp phó.
Thậm chí Đại biểu Trần Du Lịch còn cho rằng, mỗi Bộ chỉ cần 3 Thứ trưởng, trường hợp cần thiết tăng thêm thì do Ủy ban Thường vụ Quốc hội quyết định, chứ không giao cho Chính phủ. Không thể để tiếp diễn tình trạng cứ nâng vai trò của tổng cục lên, thêm Thứ trưởng, rồi vô hiệu hóa Cục trưởng, Phó cục trưởng.
Vấn đề mà ông Lịch, ông Hà nêu kỳ thực chẳng mới, nhưng còn nguyên tính thời sự, bởi các Đại biểu Quốc hội, các chuyên gia về chính sách, báo chí, dư luận... nói ra rả mấy năm nay, nhưng các cấp phó vẫn cứ... tăng dần đều.
Dẫn đầu danh sách những Bộ có nhiều Thứ trưởng nhất là Bộ Tài chính. Có thời điểm năm 2013, Bộ này có đến 9 Thứ trưởng. Cùng thời điểm ấy, Bộ Xây dựng, Bộ Giao thông Vận tải và Bộ Công thương cùng có đến 7 Thứ trưởng.
Có những lãnh đạo ở cơ quan hành chính luôn bận... họp.
Người xưa đã nói "Thượng bất chính, hạ tất loạn", khi các bộ ở trên cao phong quá nhiều phó như vậy thì chẳng có gì lạ khi bên dưới cũng "lạm phát" cấp phó. Thí dụ như khi Hà Tây nhập về Hà Nội, UBND thành phố Hà Nội có đến 7 Phó Chủ tịch, gần đây còn 6 vì một vị nghỉ hưu.
Còn ở cấp dưới, như Sở Văn hóa Thể thao và Du lịch Hà Nội khi sáp nhập Hà Tây có đến 13 Phó Giám đốc, hiện tại đang còn 6 Phó Giám đốc. Hay như Sở Nông nghiệp Hà Nội, hiện tại cũng đang có 7 Phó Giám đốc.
Tại buổi thảo luận về Dự thảo Luật tổ chức Chính phủ (sửa đổi) ngày 30/9, ông Phùng Quốc Hiển - Chủ nhiệm Ủy ban Tài chính - Ngân sách của Quốc hội phát biểu: "Ở nhiều nước chỉ có Bộ trưởng là chính khách, còn từ Thứ trưởng trở xuống là công chức mẫn cán... Trong quá trình điều hành bộ máy của chúng ta nhiều lúc lúng túng bởi tính chuyên nghiệp, nhất là hệ thống công chức. Tôi hy vọng sẽ có hướng sửa đột phá, thậm chí quy định cụ thể vào luật là bao nhiêu Thứ trưởng, không đưa vào Nghị định nữa, tránh tình trạng một bộ quá nhiều Thứ trưởng".
Có lần Đại biểu Quốc hội Trần Đình Nhã đã nói tuột ra ở nghị trường là có cơ quan cấp phó nhiều đến nỗi dẫm chân lên nhau, vì phó này không nắm được lịch của phó khác. Sở dĩ có quá nhiều cấp phó như vậy là do cơ cấu vùng miền và cơ chế xin cho.
Bi hài nhất có lẽ là chuyện có bộ bổ nhiệm tới 4 vụ phó ngồi chễm chệ trên 1 trưởng phòng. Và tại tỉnh Thanh Hóa, có rất nhiều huyện bổ nhiệm cả lái xe làm Phó Chánh văn phòng dù chẳng hề có bằng cấp.
Nếu có ai thắc mắc, người ta sẽ đưa ra rất nhiều cách lý giải khác nhau, mà phổ biến nhất là do công việc nhiều, quản lý nhiều địa bàn, họp hành đi lại nhiều... Thậm chí một vị lãnh đạo có lần lý giải rằng, bổ nhiệm lên để kế cận dần cho đến khi người nhiều tuổi nghỉ hưu. Một cách lý giải hài hước chẳng khác gì trẻ con tập nói, hiển nhiên cách lý giải như vậy sẽ chỉ tạo thêm bức xúc trong dư luận.
Và lạ là ở chỗ, cả hệ thống hành chính có quá nhiều cấp phó như vậy, ấy thế mà mỗi khi xảy ra chuyện thì lại chẳng quy được trách nhiệm cho ai. Có lần, ông Thang Văn Phúc - nguyên Thứ trưởng Bộ Nội vụ đã bình luận rằng, mỗi khi có chuyện gì xảy ra người ta sẽ đổ tại cơ chế. Thế là hòa cả làng.
Không quy được trách nhiệm, nhưng mỗi năm ngân sách nhà nước cứ đều đặn phải chi ra một khoản kha khá cho các cấp phó. Nếu mỗi năm một cấp phó trung bình được nhà nước chi trả 30 triệu đồng phụ cấp chức vụ thì với 139 nghìn cấp phó trên cả nước sẽ phải chi ngót nghét 4 nghìn tỷ đồng. Nếu số cấp phó này tăng lên 2, 3, 4, 5 lần thì cũng đồng nghĩa là số tiền ngân sách phải chi ra tăng lên 2, 3, 4, 5 lần.
Khi ấy sẽ có hàng vạn tỷ đồng phụ cấp chức vụ "đội nón ra đi" đều đặn mỗi năm, cũng có nghĩa là gánh nặng ngân sách lại đè nặng thêm trên đôi vai của những người dân nghèo vốn đã rất mệt mỏi vì gánh nặng nợ công.
Vậy nên, cử tri cả nước hẳn sẽ rất biết ơn, nếu Quốc hội dẹp được vấn nạn phong bừa cấp phó.
Theo Nghị định số 36/2012/NĐ-CP của Chính phủ được ban hành ngày 18/4/2012 “Quy định về chức năng, nhiệm vụ, quyền hạn và cơ cấu tổ chức của bộ, cơ quan ngang bộ” thì “số lượng thứ trưởng ở mỗi bộ không quá bốn người. Đối với bộ quản lý nhà nước nhiều ngành, lĩnh vực lớn, quan trọng, phức tạp, số lượng thứ trưởng có thể nhiều hơn bốn người do Thủ tướng Chính phủ quy định.

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận: “Chính chúng ta là thủ phạm gây ra dạy thêm, học thêm”

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận: “Chính chúng ta là thủ phạm gây ra dạy thêm, học thêm”


Giám đốc Sở GD-ĐT 5 thành phố lớn nhất cả nước đều băn khoăn với việc Bộ không cho phép thi tuyển vào lớp 6. Tuy nhiên, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận khẳng định, chính việc này khiến ngành giáo dục là thủ phạm gây nên tình trạng dạy thêm, học thêm.

Tuyển sinh vào lớp 6 trường Hà Nội -
Tuyển sinh vào lớp 6 trường Hà Nội - Amsterdam luôn căng thẳng như thi đại học.


Thi vào lớp 6 như thi... đại học!

Chỉ thị về việc chấn chỉnh dạy thêm, học thêm đối với giáo dục tiểu học của Bộ GD-ĐT vẫn đang tiếp tục gây tranh cãi, đặc biệt là ở “lệnh cấm” thi tuyển vào lớp 6 THCS. Vấn đề này khiến các giám đốc Sở GD-ĐT đau đầu trước bài toán tuyển chọn vào những trường chất lượng cao, trường đặc thù… 

Ông Nguyễn Minh Hùng, Phó Giám đốc Sở GD-ĐT Đà Nẵng chia sẻ: “Chúng tôi ủng hộ việc không tổ chức dạy thêm, học thêm để việc học ở bậc tiểu học đơn giản, không gây áp lực thi cử và học sinh phát triển bằng năng lực bản thân theo định hướng thầy cô. Tuy nhiên, Bộ cần hướng dẫn chi tiết thêm bởi các cấp quản lý còn băn khoăn về việc cấm tổ chức thi tuyển vào lớp 6. Nội dung “thi tuyển” Bộ cấm có khác với khảo sát, kiểm tra như một số trường trọng điểm, một số lớp đặc thù tiếng Pháp, tiếng Nhật... vẫn làm hay không? Sở dĩ phải làm như vậy vì nhu cầu đầu vào cao hơn khả năng đáp ứng”. Theo ông Nguyễn Minh Hùng, đây là đề tài được bàn luận căng thẳng nhất trong buổi họp giao ban chuyên đề của lãnh đạo Sở GD-ĐT Hà Nội, Đà Nẵng, TP HCM, Cần Thơ, Hải Phòng vừa diễn ra ngày 7/11.

Riêng tại Hà Nội, kỳ tuyển sinh vào lớp 6 THCS của một số trường trọng điểm được so sánh với... thi đại học về mức độ căng thẳng và yêu cầu cao khi tỷ lệ “chọi” không thua kém các trường đại học. Chỉ tiêu vào lớp 6 hệ THCS Trường THPT chuyên Hà Nội -Amsterdam mỗi năm chỉ khoảng 200 học sinh, nhưng số lượng đăng ký dự tuyển năm nào cũng trên dưới 4.000 học sinh. Trường THCS Cầu Giấy cũng có hơn 2.000 học sinh “tranh tài” để chọn ra 240 học sinh vào lớp 6 trường này. Trường THPT bán công Nguyễn Tất Thành có gần 2.600 học sinh đăng ký nhưng cũng chỉ tuyển trên dưới 200 học sinh. Lý giải về điều này, lãnh đạo Sở GD-ĐT Hà Nội cho biết, nếu chỉ xét học lực theo học bạ thì số học sinh trình độ tương đương nhau quá lớn, không đủ tiêu chí để lựa chọn nên bắt buộc phải tổ chức thi.

“Nợ” hướng dẫn tuyển sinh lớp 6

Trước thắc mắc của các Sở GD-ĐT, Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Phạm Vũ Luận khẳng định, nguyên tắc là không được thi tuyển lớp 6 THCS vì đây là bậc học đã được phổ cập giáo dục. “Nếu nhiều cháu cùng muốn vào một trường thì phải có lựa chọn nhưng chọn thế nào thì các trường phải cân nhắc. Chọn đầu vào cao thì dạy giỏi là chuyện bình thường quá...”. Bộ trưởng nhấn mạnh: “Khi dùng thi-kiểm tra văn hóa để tuyển các cháu vào các lớp đầu cấp, chính chúng ta là thủ phạm gây nên tình trạng dạy thêm học thêm chứ không phải do học sinh và phụ huynh”.

Là một trong những trường thường xuyên phải tổ chức kiểm tra đầu vào, bà Nguyễn Thị Hiền, Hiệu trưởng trường Đoàn Thị Điểm cho biết, hiện nay, bậc THCS Đoàn Thị Điểm vẫn tổ chức thi tuyển. Điều này nhằm đảm bảo chất lượng học sinh khi số đăng ký lớn (năm 2013 trường này có 1.000 học sinh đăng ký tuyển sinh so với chỉ tiêu là 400 học sinh). “Bây giờ Bộ GD-ĐT cấm thi tuyển thì chúng tôi phải làm theo cách nào? Hiện trường vẫn chưa có cách nào khác nên rất cần hướng dẫn của Bộ” - bà Nguyễn Thị Hiền cho biết.
 
Trước băn khoăn về việc làm sao tuyển chọn được những học sinh xứng đáng, phù hợp vào các trường trọng điểm, đào tạo đặc thù mà không gây ra tình trạng dạy thêm, học thêm bậc tiểu học, Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục trung học (Bộ GD-ĐT), ông Nguyễn Trọng Hoàn cho biết, Bộ sẽ tiếp thu, nghiên cứu để sớm có hướng dẫn trong thời gian tới.
 
Sẽ giảm áp lực điểm số ở cấp học cao hơn

Trước thắc mắc về việc đánh giá bằng nhận xét thay vì chấm điểm ở bậc tiểu học có được đồng nhất, tiếp nối lên bậc học cao hơn, ông Nguyễn Trọng Hoàn, Phó Vụ trưởng Vụ Giáo dục trung học, Bộ GD-ĐT cho biết,  việc đánh giá thường xuyên bằng nhận xét như ở tiểu học sẽ được tiếp nối ở các lớp cao hơn nhằm kích thích học sinh chủ động, sáng tạo trong học tập, biết ứng dụng kiến thức đã học vào thực tế nhiều hơn. Đây là cách làm tất yếu để động viên học sinh tiến bộ thay vì tạo áp lực điểm số. 

Theo Vinh Hương
An Ninh Thủ Đô