Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015

Cáo quan - Quan cáo, chuyện xưa, nay hiếm!

(GDVN) - Ngày nay chắc chẳng có bậc giáo sư, tiến sĩ nào lại tự nguyện xin thôi phẩm hàm giáo sư, tiến sĩ để nhận lấy danh vị “thường dân”.



Cáo lão” là từ chỉ các vị quan lại lúc già, xin vua cho nghỉ quan về quê dưỡng lão, “cáo quan” là việc quan đương chức xin rời nhiệm sở ngoài lý do tuổi tác còn có thể vì nhiều lý do khác như sức khỏe, bất đồng quan điểm hoặc thậm chí là bất mãn với bề trên…

Cáo quan về quê, sử sách thường nhắc tên các danh nhân như Chu Văn An, Nguyễn Trãi, Trần Nguyên Hãn… Các vị ấy cáo quan vì không đồng quan điểm với Vua và chính sự chứ ít thấy người vì sức yếu mà xin nghỉ.

Chu Văn An dâng “Thất trảm sớ” hạch tội gian thần nhưng vua không nghe bèn từ quan về Chí Linh, Hải Dương, lấy hiệu là Tiều ẩn (người tiều phu ở ẩn), dạy học, viết sách cho tới khi mất.

Trần Nguyên Hãn là đại công thần phò Lê, đến năm 1429  xin về quê vì biết rằng: “Nhà vua có tướng như Việt vương Câu Tiễn, cho nên, ta không thể yên hưởng vui sướng được”. 

Nguyễn Trãi vì khuyên vua thi hành nhân nghĩa mà đối đầu với những người trong hoàng tộc như Lê Sát, Lê Ngân, Phạm Vấn dẫn đến năm 1437 phải cáo quan về Côn Sơn ở ẩn.

Người xưa quan niệm, phụng sự quốc gia, dân tộc thì không tính tuổi tác hay sức khỏe, miễn là còn có thể nói lời hay, làm điều phải giúp cho chính sự vững vàng, dân lành yên ấm.

Tiếc rằng cả Nguyễn Trãi và Trần Nguyên Hãn đều phải nhận cái chết oan ức bởi sự dèm pha của quan lại đương thời.

Việc xin nghỉ hưu sớm của quan chức thời nay không biết có giống như tiền nhân, có phải vì lời ngay, ý tốt không hợp với người khác nên buộc phải cáo quan ở ẩn?

Số người tự thấy cần trao tay lái cho người trẻ có tài, có đức để bản thân không trở thành tảng đá cản đường có chiếm đa số? 

Liệu có còn nguyên nhân nào khác chẳng hạn “nhường ghế cho em” hay vì đã  nhận thấy “thời tiết” thay đổi nên “tam thập lục kế, tẩu vi thượng sách”?

Những người quan tâm thời cuộc nghe tin một số vị “có vấn đề về sức khỏe” xin hưu sớm có những suy nghĩ khá đa dạng, người thì ngạc nhiên, người thì tủm tỉm, có người lại bĩu môi…

Tại Thủ đô Hà Nội, đối tượng viết đơn xin hưu sớm có cả quan chức chính quyền và Đảng, cao nhất là cấp Bí thư huyện. Trên phạm vi toàn quốc, có ba địa danh “cá biệt” là thành phố Hội An, thành phố Hải Dương và tỉnh Quảng Nam chỉ thấy Bí thư viết đơn chứ không thấy ai khác.

Chức vụ quan chức “cáo quan” nghỉ sớm xưa nay hình như hơi trái ngược, ngày xưa chủ yếu là quan đầu triều, hay những quan nho“trên thông thiên văn, dưới thông địa lý”.

Ngày nay chưa có bậc giáo sư, tiến sĩ nào lại tự nguyện xin thôi phẩm hàm giáo sư, tiến sĩ để nhận lấy danh vị “thường dân”. 
Chốn công đường, cấp bậc, chức vụ của các vị xin hưu sớm chỉ nằm ở khúc giữa, nghĩa là từ huyện đến tỉnh chứ không phải là “quan đầu triều” như Nguyễn Trãi, Trần Nguyên Hãn... 

Tổng cộng cả mấy nơi Hà Nội, Hội An, Hải Dương, Quảng Nam… có khoảng chục người, so với hàng triệu công chức, viên chức, thì con số này không nói nên điều gì. 

Dẫu sao đây mới chỉ là điểm khởi đầu, không biết đồ thị “Hưu sớm” trong hệ tọa độ “Không gian - Thời gian” sẽ còn kéo dài hay kết thúc? 

(GDVN) - Anh đồ tỉnh, anh đồ say/Sao anh ghẹo nguyệt giữa ban ngày/Này này chị bảo cho mà biết/Chốn ấy hang hùm chớ mó tay.

Phải chăng chuyện cáo quan về quê vốn là chuyện xưa nhưng nay lại hiếm? 

Hiếm thì có lẽ không hiếm đến mức như người ta nói “đãi cát tìm vàng”, nhưng gây tò mò thì chắc chắn là có.

Một trong những chuyện gây tò mò là việc ông cán bộ ở Hải Dương phải viết lại đơn xin nghỉ? 

Có người hỏi quy luật bay của con bướm trên đồng cỏ là gì, trả lời rằng: “quy luật bay của bướm là không có quy luật nào cả”.

Công đường vốn có một nguyên tắc là cái gì cũng phải đúng quy trình, từ lấp sông, chặt cây, cho thuê đất, xả nước thủy điện, cắt điện, lập trạm thu phí… tất cả đều được người có trách nhiệm khẳng định là đã làm “đúng quy trình”, nhưng thực tế những “quy trình” đó có người ví von là cũng như chuyện bướm bay.

Người dân “xin” một vấn đề gì đó có khi phải vài ba lần viết lại đơn, nguyên nhân có khi chỉ là do lỗi chính tả, lỗi cách trình bày văn bản, nhưng đa phần là lỗi “quy trình”. Ngày nay chuyện các loại “đơn xin” không phải viết đi viết lại chắc cũng khó tìm thấy.

Vietnamnet.vn ngày 22/7/2015 chạy tít “Muốn mặc quần cũng phải làm đơn xin... giám đốc” [1], trong bài lại có cái tít phụ “Đơn xin … mặc quần”. 

Chẳng biết câu chuyện thực hư mức nào, nếu quả đúng 100% thì liệu tác giả có nên sửa lại thành “Đơn xin… không mặc váy”? Mạo muội góp ý với tác giả như thế là bởi vì đọc “Đơn xin … mặc quần” dễ khiến người ta hình dung người viết đơn không… mặc gì cả, còn nếu mà viết là “Đơn xin… không mặc váy” thì rõ ràng là người viết đơn vẫn… mặc đủ, thế mới đúng “quy trình”, mới không gây hiểu nhầm!

"Đơn xin … mặc quần" (Ảnh chụp màn hình ngày 2/8/2015)
Nhân chuyện viện dẫn lý do sức khỏe để xin hưu sớm, như trường hợp lãnh đạo Quảng Nam vừa nhậm chức được có 5 tháng, dư luận không thể không đặt câu hỏi, chẳng lẽ tỉnh này không có ủy ban chăm sóc, bảo vệ sức khỏe cán bộ cấp tỉnh? 

Nếu có thì trước đó sao không kiểm tra toàn diện sức khỏe cán bộ dự kiến đề bạt để đến nỗi sau 5 tháng nhậm chức, sức khỏe của vị này giảm sút đến mức không thể đảm nhận cương vị lãnh đạo tỉnh nhà? 

Trừ ông Nguyễn Sự ở Hội An, đa số người xin hưu sớm đều có liên quan đến “sức khỏe”! 

Không phải chỉ các vị “đương quan”, có vị nguyên lãnh đạo một bộ chuẩn bị hầu tòa, vì “sức khỏe” mà được tại ngoại, có vị bị tước danh hiệu thi đua nên vội nhập viện vì lý do “sức khỏe”. Không ít tội phạm cũng tranh thủ nhập viện vì “sức khỏe”, chẳng hạn bỗng nhiên bị bệnh “tâm thần”?

Có lẽ đã quá đủ chứng cứ để khởi tố vụ án, khởi tố bị can, điều tra tội phạm có tên là "Sức khỏe” vì tội “gây khó cho người thi hành công vụ”. 

Vấn đề đặt ra có vẻ thật sự nghiêm túc nhưng thực ra chỉ để cho vui vì chắc chắn không thể thực hiện bởi hai lý do: 

Thứ nhất, trên thế giới cho đến nay không một cơ quan điều tra nào có thiết bị có thể nhận dạng và thẩm vấn tội phạm “Sức khỏe”; 

Thứ hai, pháp nhân chịu trách nhiệm về “sức khỏe” thì chưa thể bị khởi tố vì Bộ Luật hình sự (sửa đổi) lần này tuy có đưa quy định việc xử lý trách nhiệm hình sự đối với pháp nhân nhưng vẫn chưa được thông qua!

Ở Nga, ngày 31/12/1999 cố tổng thống Boris Nikolaevich Yeltsin từ chức Tổng thống chuyển giao quyền lực cho Thủ tướng Vladimir Putin. 

Một điều kiện được cho là cần thiết để Putin có được sự ủng hộ của Yeltsin là Putin phải đảm bảo rằng Yeltsin cũng như toàn bộ các thành viên "Gia đình" (một thuật ngữ thông dụng chỉ những nhân vật thân thiết với chính phủ trong nhiệm kỳ của ông) sẽ không bị truy tố vì tội sử dụng quân đội trái hiến pháp chống lại nghị viện hợp pháp, vi phạm các điều luật, tham nhũng, ăn hối lộ hay lừa dối”. [2]

Hàng loạt cán bộ từ quan: Hội chứng hưu sớm hay cách mới hạ cánh an toàn?

(GDVN) - Nhiều ý kiến cho rằng, việc nhiều quan chức "treo ấn, từ quan" sớm hơn quy định nên coi là chuyện bình thường, đáng hoan nghênh...
Xem ra việc hưu sớm nhằm chuyển giao quyền lực cho “các em” không phải là điều quá lạ lẫm với các chính trị gia khắp thế giới.

Cũng còn một khía cạnh khác của chuyện “hưu sớm”, tại buổi họp báo thông báo tình hình kết quả, công tác công an năm 2014 tổ chức vào sáng 26/12/2014, một lãnh đạo Bộ Công an khẳng định, khi có sai sót thì “không nương nhẹ cho bất cứ ai”; 

Trong vụ án Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang, dù cán bộ cấp dưới làm sai nhưng giám đốc, phó giám đốc cũng phải nghỉ việc,…, dù chưa đến tuổi về hưu nhưng cũng được cho nghỉ sớm”. [3]

Cho nghỉ sớm” ở đây không phải là do sức khỏe mà là hình thức kỷ luật, thể hiện sự “không nương nhẹ” của ngành đối với cán bộ lãnh đạo mà cấp dưới mắc sai phạm, khuyết điểm. 

Vậy nên có lẽ cơ quan chức năng nên sớm ban hành văn bản quy định ba hình thức nghỉ hưu là “hưu sớm không nương nhẹ”, “hưu sớm theo đơn” và “hưu trí theo luật”?

Nếu không sớm ban hành quy định phân biệt, biết đâu các cụ hưu trí sẽ phật ý, sẽ trách cứ hậu sinh, rằng các cụ về hưu đường đường chính chính sao lại bị gọi chung là “người về hưu” với người “hưu sớm không nương nhẹ”?

Hưu trí theo luật” thì miễn bàn,  “hưu sớm không nương nhẹ” còn có đôi chút phân vân ở chỗ “không nương nhẹ” để cho “hưu sớm” có phải là “hơi hơi … nặng”?

Riêng “hưu sớm theo đơn” thì có lẽ nên dành thêm tí thời gian bàn bạc.

Báo điện tử Đảng Cộng sản Việt Nam ngày 3/3/20015 viết: “Phấn đấu đến hơi thở cuối cùng vì cách mạng”;  “… ý chí chiến đấu và phẩm chất của người cộng sản, còn sống thì còn đấu tranh đến hơi thở cuối cùng” [4]

Vậy vì sao còn rất nhiều “hơi thở”, còn những mấy tháng, thậm chí cả năm để “thở” mà lại vội vã viết đơn? Đặt chân vào chốn quan trường vốn là mơ ước của bao người, không dưng người ta lại dễ dàng từ bỏ. 

Có thể có trường hợp “chán nản” mà viết đơn, nhưng không loại trừ chuyện “hưu sớm” được đưa ra như một điều kiện, vừa để hạ cánh an toàn, vừa để dọn chỗ cho “đàn em” (hay con cháu) theo kiểu B. Yeltsin, một công ba bốn việc chứ không chỉ “một tên hai đích” như vài người lầm tưởng. 

Vậy nên có người nói “cáo quan” trong trường hợp này quả là “quan cáo”, chẳng biết đúng hay sai, mà nếu đúng thì đúng được mấy phần?

Tài liệu tham khảo:
Xuân Dương
(trích báo Giáo dục Việt Nam)

Thế trận biển Đông nhìn từ lực lượng tàu cá

(Dân trí) - Tấn công tàu cá của ngư dân Việt Nam để đe dọa, sau đó là lùa hơn chục ngàn tàu cá của Trung Quốc tràn vào biển Đông. Đây không chỉ là trò gây hấn nhất thời mà là mưu đồ mang tính chiến lược của Trung Quốc.
 >> Các Ngoại trưởng ASEAN kêu gọi tăng cường đoàn kết để xử lý vấn đề Biển Đông


 (Minh họa: Ngọc Diệp)
Tàu cá của ngư dân Nguyễn Lợi ở huyện đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi bị tàu Trung Quốc tấn công trên biển Hoàng Sa. Vụ việc nghiêm trọng bởi vì 3 tàu Trung Quốc có trang bị tiểu liên AK, người của tàu Trung Quốc dùng dùi cui điện đánh đập thuyền viên Việt Nam, sau đó phá thiết bị tàu và ngư cụ, cướp hải sản của tàu cá Việt Nam.
Tàu Trung  Quốc tấn công, húc chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam, cướp tài sản của ngư dân Việt Nam diễn ra thường xuyên. Sau mỗi vụ việc xảy ra, hiệp hội này lên tiếng, tổ chức kia phản đối, nhưng vấn đề là những phản ứng đó mang lại kết quả gì. Điều mà ngư dân Việt Nam cần là được bảo vệ, được an toàn khi ra biển khai thác hải sản. Ngư dân là ngư dân, họ ra biển đánh cá để kiếm sống, góp phần chứng minh chủ quyền của quốc gia trên từng bước đi của họ, nhưng họ không thể bảo vệ chủ quyền quốc gia bằng chiếc tàu gỗ và những ngư cụ. Ngư dân không phải là chiến sĩ.
Ngư dân là đối tượng cần được bảo vệ. Bởi vì, sự an toàn của họ khi hoạt động ở các ngư trường truyền thống Hoàng Sa và Trường Sa là sự chứng minh hùng hồn về chủ quyền của Việt Nam trên vùng biển này. Ngư dân bị rượt đuổi, bị tấn công, bị húc chìm tàu, bị bắt giữ chứng tỏ chủ quyền của quốc gia bị xâm phạm nghiêm trọng.
Không phải bị xâm phạm một lần mà bị xâm phạm liên tục.
Kêu gọi ngư dân ra khơi đánh cá, bám biển, nhưng không thể để ngư dân bị tấn công, bị phá hoại tài sản. Cần phải có những biện pháp mạnh mẽ hơn, hiệu quả hơn bên cạnh những sự lên tiếng quen thuộc lâu nay. Trung Quốc không quan tâm và bỏ ngoài tai những sự lên tiếng từ phía Việt Nam và của cộng đồng quốc tế. Chúng ta không mơ hồ gì về điều này, bởi vì nếu tôn trọng những phản ứng của các hiệp hội, tổ chức của Việt Nam thì họ đã không làm như từng làm và đang làm.
Trung Quốc cho tàu tấn công ngư dân Việt Nam để đe dọa, mục đích là làm cho ngư dân Việt Nam chồn chân, không dám ra biển Đông đánh cá. Và tiếp theo là cho cả chục ngàn tàu cá Trung Quốc tràn vào biển Đông theo chiếc lược “biển người”. Trong số này, sẽ có rất nhiều tàu xâm phạm vào vùng biển thuộc chủ quyền của Việt Nam, ngư trường Hoàng Sa và Trường Sa dày đặc tàu cá Trung Quốc. Đoàn tàu này càn quét, tận thu hải sản, tài nguyên biển của Việt Nam bị cướp công khai, đó là một thực tế không thể quay lưng hay bó tay chấp nhận mà phải có hành động bảo vệ hiệu quả.
Bên cạnh hàng ngàn tàu cá, Trung Quốc có lực lượng hải giám và tàu cung cấp dịch vụ hỗ trợ. Lực lượng tàu cá Việt Nam mỏng, không cạnh tranh được với sức càn lướt của hàng ngàn tàu cá Trung Quốc, thế trận trên biển Đông không cân bằng mà thế yếu thuộc về ngư dân Việt Nam. Nếu tình trạng này kéo dài, thì ngư trường của Việt Nam sẽ mất dần về tay Trung Quốc.
Không thể tin vào tình “hữu nghị viễn vông” để mất đi con cá trên mâm cơm của chính mình.
Lê Chân Nhân
(trích báo Dân Trí)

Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015

Sách đỏ và nguy cơ tuyệt chủng của loài “không biết ăn bẩn”



(GDVN) - Có những thứ tưởng không thể nuốt trôi như đất đai, cây cối hay bờ sông, cát suối cũng đều có thể trở thành món lai rai trên bàn nhậu!


Tổ chức Bảo tồn Thiên nhiên Quốc tế (International Union for Conservation of Nature and Natural Resources - IUCN) đưa ra khái niệm Red List (Red Data List) nghĩa là Danh sách đỏ (Danh sách các dữ liệu đỏ), Red List giống như một thống kê, cũng đồng thời là một cảnh báo về tình trạng bảo tồn và đa dạng sinh học trên thế giới.


Năm 1992 với sự trợ giúp của Quỹ SIDA (Thụy Điển)  nhà nước công bố “Sách đỏ Việt Nam”, đây là tài liệu quốc gia thống kê, hướng dẫn công tác bảo tồn thiên nhiên, động, thực vật hoang dã, bảo tồn tính đa dạng sinh học.
Sở dĩ có tên “Sách đỏ Việt Nam” vì “danh sách đỏ” được in trong một cuốn sách bìa màu đỏ.
Sách đỏ Việt Nam
Câu thành ngữ “Học ăn, học nói, học gói, học mở” được xem là lời dạy của người xưa về cách sống, nói gọn là “bốn học”.
Ngày nay quảng bá cho điều này có khi chẳng mấy ai muốn nghe, bởi cả bốn cái “sự học” đó hình như chẳng có “sự” nào được “học” đến nơi đến chốn.


Học ăn” được xếp thứ nhất, thực ra “ăn” vốn không cần học, đứa bé vừa lọt lòng mẹ đã biết bú, đấy là bản năng tự nhiên, không cần dạy dỗ. Lớn lên, khi mà thức ăn trở nên đa dạng thì “học ăn” mới trở nên cần thiết. 


Có lẽ chính vì cái sự quan trọng của “ăn” nên mới ra đời nghệ thuật ẩm thực, cùng với nó là sự xuất hiện một loại Vua: “Vua đầu bếp”. Các loại “Vua” bây giờ như “Vua bóng đá, Vua nhạc rock, Vua nói tục…” so với “Vua đầu bếp" chỉ đáng vào hàng chút chít, chụt chịt. 


Thực vật ăn theo hình thức “hút” dinh dưỡng từ đất, hãn hữu mới có loại như cây nắp ấm rình bắt côn trùng, chỉ có động vật là “ăn”, hổ báo chỉ ăn thịt, trâu bò chỉ ăn cỏ, duy có loài người là ăn tất. Trong lĩnh vực “ăn” có thể phân thành hai loài: loài “biết ăn bẩn” và loài “không biết ăn bẩn”.  


Lũ khỉ hoang dã sống ở đầm lầy ven biển moi được con cua dưới bùn liền khua khua trong nước cho sạch bùn rồi mới ăn.
Còn loài “biết ăn bẩn” ngày nay cái gì cũng cho vào bao (tử), nào là chuột mới đẻ, mật cá trắm đến gà cả bầy, dê cả đàn… 
(GDVN) - Người xưa nói “lưới trời lồng lộng, thưa mà khó lọt”, trốn đi đâu cũng vẫn bị truy nã, sợ nhất là “lưới người” dù ken rất dày nhưng vẫn chừa "cửa thoát hiểm".
Có những thứ tưởng không thể nuốt trôi như đất đai, cây cối hay bờ sông, cát suối cũng đều có thể trở thành món lai rai trên bàn nhậu! 


Loài “biết ăn bẩn” hay “biết bẩn mà vẫn ăn” còn được gọi là loài “ăn không từ một thứ gì”.
Chính vì thế, loài này không mấy khi bị đói, không có nguy cơ tuyệt chủng, thế nên có tìm mỏi mắt cũng không thấy trong “danh sách đỏ”.


Còn loài “không biết ăn bẩn” thì nhìn thấy đồ bẩn là sợ, sợ hoa quả, thực phẩm Tầu, sợ sữa, dược phẩm rởm Tây, đồ nội địa thì sợ rau sạch, trâu bò bơm nước, nội tạng bẩn… 


Lại còn sợ cả các món ăn tinh thần từ sách trẻ con đến sách giáo khoa, sợ mấy “món ngon giờ vàng” của VTV mà Bộ Thông tin & truyền thông liệt kê có tới 51 món “có sạn”, trong đó có những “món bẩn” nghiêm trọng bị phạt tới hàng trăm triệu đồng”. [1] Quả thật là nhìn đâu sợ đấy! 


Với hai loại thức ăn vật chất và tinh thần như thế thì loài “không biết ăn bẩn” không biết sẽ sống ra sao, không biết có đúng là đang bên bờ của sự tuyệt chủng? Nếu mà thế thì có nên khẩn cấp đưa loài này vào Sách đỏ?
Từ năm 2013 đến nay VTV đã để xảy ra 51 sai phạm, trong đó có những sai phạm nghiêm trọng và bị xử phạt trên 100 triệu đồng. (Ảnh chụp màn hình ngày 24/7/2015)
Cái sự “học nói” thì thật là lắm chuyện, loài người từ lúc biết nói đến nay luôn dạy hậu sinh phải nói thật nhưng rồi ai trong đời cũng có lúc nói dối.
Trong loài “biết nói” chẳng biết từ lúc nào xuất hiện một giống gọi là giống “không biết nói”. 


Giống “không biết nói” không phải là “không biết nói” mà là không biết lúc nào nên nói thật, lúc nào nên nói dối.
Khi bị hỏi rằng “chặt cây xanh có cần hỏi dân không” mà trả lời “không cần phải hỏi” tức là không biết nói dối. Còn khi bị hỏi “vì sao chặt cây vội vã thế” mà nói “do nhà tài trợ nôn nóng” là không biết nói thật, đấy mới chính hiệu là “không biết nói”.


Có trường hợp cá biệt, người ta không biết nói thế nào để chứng minh mình vô tội, dù thuộc loài “biết nói”, trường hợp này gọi là “không nói được” hay là “không được nói”?


Có một nhận định ngược đời nhưng đúng đến 101%, rằng các Đại sứ luôn là những người trung thực có tài nói dối.
Nói thật không phải lúc nào cũng tốt, nói dối không phải lúc nào cũng xấu. Các chính khách, các nhà ngoại giao nổi tiếng luôn là những người nói dối đại tài. 


Sách đỏ không có, nhưng mà sách trắng, sách xanh, sách “nguệch ngoạc” đều nêu ba nguyên tắc nói dối mà người viết “trộm” đọc được: 
- Nói dối sao cho người nghe không biết là mình nói dối;


- Nói dối sao cho khi nói thật người nghe không cho là mình vẫn nói dối;


- Nói dối sao cho người nghe biết là nói dối nhưng vẫn thích nghe.


Nhân loại ngày nay thán phục tài kể chuyện của nàng Sheherazade trong truyện “Nghìn lẻ một đêm”, nhưng từ tít tận ngày xưa vị hoàng đế Ba Tư tàn bạo còn thán phục nàng hơn mặc dù biết rằng hơn nghìn câu chuyện của nàng đều là chuyện bịa. Nói dối như thế mới là nói dối.

Quân Vương, tội ác và trừng phạt

(GDVN) - “Một Quân vương không nên sợ mang tiếng là tàn ác, khi cần phải giữ thần dân trong vòng đoàn kết và phục tùng"
Không biết nói thật, lại cũng không biết nói dối rất dễ bị ném đá, dễ bị tai bay vạ gió, không biết có nên cảnh báo, có nên bắt giống này đưa vào sách đỏ hay không?


Cái sự học thứ ba “học gói” hình thành hai loài: “loài biết gói” và loài “không biết gói”.


“Gói” là một động từ chỉ hành động bao bọc cái gì đó cho kín, không để người khác nhìn thấy cái được gói bên trong.
Ngày nay, ai dùng vật liệu “phong bì” để gói đều thuộc loài “không biết gói”. Thời đại @ công nghệ phát triển nên vật liệu gói cũng trở nên “tinh tế”, một loại vật liệu mới được các tín đồ “Đạo Gói” ưa dùng là “tài khoản”. 


Loại vật liệu này tỏ ra khá hữu hiệu trong việc đánh lừa Rađa cảnh báo sớm, chẳng là “tài khoản” thì không hình, không bóng, lại được giấu ở nơi không giời, không đất nên dù có được Phật tổ ban cho Tuệ nhãn thì cũng chưa chắc đã tìm thấy trong một sớm, một chiều.


Gần đây nghe nói cơ quan thi hành án còn động viên gia đình tội phạm (đang trong tù) cung cấp thông tin về tài sản của mình để cơ quan còn “thi hành án”! Chuyện này các báo đăng rồi nhưng chẳng biết thực hư thế nào, nghe chuyện thấy vui vui nhưng nghe xong lại hơi … ngơ ngác! 


Thiên hạ bảo, to như Chu Vĩnh Khang, Từ Tài Hậu bên Tầu, cứ tưởng to thế thì không cần “gói”, cứ chất đống của cải dưới hầm đến nỗi mấy xe tải chở không hết quả là ngu nhất trong loài “không biết gói”. 


Để tránh bị thiên hạ chê là ngu thì phải học thầy trò Tung Tăng, làm chuyến Du Tây kiếm cái “Thẻ xanh”, kiếm được rồi đương nhiên đắc đạo, thế là biết bay, lúc nào thích thì bay vèo một cái về “nhòm” cố quốc, đấy mới gọi là “biết gói”.
Giới kiếm hiệp trong các truyện của Kim Dung, Hàn Giang Nhạn… có một nguyên tắc là “rửa tay gác kiếm”, một khi đã long trọng tuyên bố rửa tay gác kiếm trước võ lâm đồng đạo thì ân oán cho qua, tình thù gác lại, mọi rắc rối để cho đời sau giải quyết. 


Khổ nỗi có người rửa tay gác kiếm song vẫn còn vương vấn “bụi đời”, nghỉ rồi mà vẫn còn khoe khoang “của công” (xin lỗi nhầm… “võ công” chứ không phải “của công”), nếu ai muốn xem “võ” công của họ thì chịu khó lên Hà Giang, vào Bến Tre hoặc loanh quanh mấy khu chung cư cao cấp là sẽ thấy. 


Họ chưa đến mức như (hay cũng chẳng kém gì) mấy ông quan bên Tầu nhưng quả là hơi bị nhiều “võ công” quá.
Còn có một số ít cao thủ, tuy gác kiếm song cứ tưởng mình là “thần kê”, hễ cất tiếng gáy là buộc ông trời phải sáng, hóa ra lúc họ biết gói, lúc lại không biết, thật tiếc!


Loài này dù muốn cũng không thể đưa vào sách đỏ, bởi còn lâu mới tuyệt chủng.


Cái “sự học” cuối cùng là “học mở” thì hay đáo để.


Có người cố gắng “mở” hết cỡ, “mở” vì môi trường, “mở” vì biển cả, “mở” để gọi đại gia,… họ có một triết lý mà cánh mày râu dẫu phản đối song chả ai dám cãi:  “nhức mắt là tại anh dòm, của em em mở, ai nhòm kệ ai”!
Có người thừa của, nghĩ mãi được cách “mở” rất chi là “công đức”, ấy là chi khá nhiều cho di tích, chùa chiền để rồi đưa ảnh cả nhà vào gian chính giữa, tự coi mình sánh ngang với Phật.
Cứ tưởng “mở” như thế thì sẽ được Phật che chở, “mở” như thế là ăn đứt mấy “vòng một khủng”. Có điều kinh nghiệm dân gian cho thấy,  những kẻ xâm phạm đất Phật, chẳng kẻ nào có kết cục tốt đẹp.


Nhìn đôi lọ hoa cao ngang đầu người đặt ngay trước cửa đền, chùa, chỗ mọi người nhìn rõ nhất thấy ghi tên họ, chức vụ bà Y, ông Z cung tiến, bỗng nghĩ hóa ra mấy cô mở “hàng” còn chút sĩ diện, họ “mở” giữa thiên nhiên hoang dã chứ không phải ở chốn tâm linh thành kính.
Các cụ bảo “gửi lời thì nói, gửi gói thì mở”, được bạn đọc ưu ái gửi nhiều Comment nhưng báo không thể đăng hết nên đành phải “lợi dụng” bài này để “mở” những Comment còn vẫn bị “gói”, không biết có làm hài lòng các bạn? 


Mấy nét lạm bàn về sách đỏ, liệu có giúp bạn đọc “giết” được ít thời gian nào không?


Tài liệu tham khảo: 
Xuân Dương
(trích báo Giáo dục Việt Nam)