Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

Vì đồng tiền cho bản thân, họ đã quên đi lợi ích quốc gia, dân tộc

(GDVN) - Nếu không có sự vào cuộc của truyền thông, Hà Tĩnh có tự mình phát hiện ra những sai phạm của Formosa như ông Dương Tất Thắng khẳng định?


Sau khi báo chí vào cuộc phanh phui chuyện chôn chất thải rắn của Formosa tại một trang trại ở Kỳ Anh – Hà Tĩnh, Chủ tịch UBND tỉnh đã có chỉ đạo “hoả tốc”  đến Sở Tài nguyên & Môi trường, Phòng Cảnh sát môi trường - Công an tỉnh, UBND thị xã Kỳ Anh, Ban quản lý Khu kinh tế Vũng Áng.
Các cơ quan này đã “ngay lập tức” có buổi làm việc với Công ty Formosa Hà Tĩnh.

Các bạn chọn cá, tôm hay chọn gang, thép?

(GDVN) - Có lẽ lúc ấy, người dân cũng chỉ biết khóc mỗi khi nhìn ra biển, mỗi khi nhìn thấy một Formosa sừng sữn
Nội dung
Trả lời truyền thông, ông Dương Tất Thắng - Phó Chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh khẳng định: “Để xảy ra vấn đề này, không thể không nói tới trách nhiệm của Formosa.
Trước hết Formosa phải kiểm tra chặt chẽ những đơn vị này có đủ chức năng hay không, việc giám sát trong quá trình triển khai như thế nào?”. [1]

Yêu cầu một doanh nghiệp nước ngoài “kiểm tra chặt chẽ” các doanh nghiệp trong nước có “đủ chức năng hay không” khi thuê vận chuyển, xử lý chất thải đương nhiên là việc phải làm.

Tuy nhiên trong làm ăn kinh tế với người Trung Quốc, nếu không nhìn trước vấn đề, phần thiệt bao giờ cũng đổ vào đầu doanh nghiệp Việt Nam; đấy là chưa nói đến những trường hợp vì hám lợi mà quên đi nghĩa vụ đối với quốc gia, dân tộc.

Giá như ông Phó Chủ tịch Hà Tĩnh “trước hết” quy trách nhiệm cho các cơ quan quản lý địa phương như Cảnh sát môi trường, Sở Tài nguyên & Môi trường, Sở Khoa học và Công nghệ, Sở Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn… thì chắc chắn sự việc sẽ không khiến phải tốn nhiều giấy mực của báo chí và công sức của các cơ quan có trách nhiệm.

Việc chôn lấp mấy trăm tấn chất thải không thể diễn ra chỉ trong một đêm, không thể chỉ trong một cái hố nhỏ, vậy chính quyền địa phương Kỳ Anh, cảnh sát môi trường bận việc gì? 

Hàng trăm tấn chất thải như thế này đâu chỉ  chôn xong trong một đêm mà không hay biết? (Ảnh: 24h.com.vn).
Tin cho hay trong tổng số 267 tấn chất thải dạng bùn (chất thải rắn) đã được đưa ra khỏi khu vực công ty Formosa có 189 tấn chất thải công nghiệp, còn lại là chất thải sinh hoạt thông thường. 

Điều đáng lưu tâm là việc vận chuyển chất thải công nghiệp rắn mà Formosa ký với Công ty cổ phần xây dựng quản lý môi trường đô thị Kỳ Anh (Công ty Kỳ Anh) do ông Lê Quang Hoà làm Giám đốc, được ký vào tháng 4/2016, đây chính là thời điểm mà vùng biển ven bờ bốn tỉnh miền Trung bị đầu độc bởi chất thải lỏng Formosa  đổ ra biển Vũng Áng.
 
Trong số hàng trăm tấn chất thải công nghiệp mà Công ty môi trường Kỳ Anh đã chôn lấp, có hay không các chất thải độc hại tạm thời chưa bàn ở đây.

Câu hỏi đặt ra là sau gần ba tháng biển Hà Tĩnh bị đầu độc, vấn đề được cả thế giới quan tâm chứ không chỉ tại Việt Nam, vì sao chỉ sau khi truyền thông vào cuộc thì lãnh đạo Hà Tĩnh mới “hỏa tốc” chỉ đạo cơ quan chức năng trong tình hình xem xét? 

Nếu không có sự vào cuộc của truyền thông, liệu Hà Tĩnh có tự mình phát hiện ra những sai phạm của Formosa như ông Dương Tất Thắng khẳng định?

Nếu những người - cơ quan có trách nhiệm ở Hà Tĩnh tự đặt ra câu hỏi: “chất thải lỏng độc hại Formosa đã xả theo đường ống ra biển, vậy cặn còn lại được xử lý như thế nào?” thì việc chôn lấp chất thải rắn chắc chắn sẽ được kiểm tra làm rõ.
Chất thải đóng gói ngập tràn Formosa (Ảnh nguồn: Vietnamnet.vn).
Trả lời phỏng vấn của phóng viên Thiện Lương – Duy Tuấn (Vietnamnet.vn 13/7/2016) về trách nhiệm trong vụ chôn lấp chất thải rắn của Formosa tại Kỳ Anh, ông Giám đốc Sở TN&MT Hà Tĩnh Võ Tá Đinh đã rất vô tư tuyên bố 3 không: “không nắm, không biết, không phải”, nguyên văn đối thoại của ông Tá: [1]

Bộ trưởng Trần Hồng Hà: Formosa có 6 nhà thầu lắp ghép, chủ yếu là từ Trung Quốc

(GDVN) - Ông Trần Hồng Hà - Bộ trưởng Bộ Tài Nguyên và Môi trường cho biết, qua kiểm tra đã phát hiện 53 hành vi vi phạm của Formosa Hà Tĩnh.
“Tôi là Giám đốc phụ trách cái tổng thể, nên cụ thể tôi không thể nắm hết được”?

“Công ty Phú Hà được cấp phép xử lý chất thải nguy hại. Công ty này được Bộ TN&MT cấp hay cơ quan nào đó cấp phép. Việc này tôi sẽ kiểm tra lại. Đương nhiên, sở TN&MT không có thẩm quyền cấp, còn cụ thể cơ quan nào cấp thì tôi sẽ kiểm tra lại (tức là không biết)”.

“Việc chôn cả trăm tấn chất thải trong trang trại ông Hòa mà Sở không biết thì cái này giám sát cũng rất là khó, kiểm tra thì không phải hằng ngày mình kiểm tra được”? 

Có lẽ đi xuống tận nhà máy kiểm tra không phải là việc của Giám đốc Sở TN&MT, thậm chí không phải là nhiệm vụ của Trưởng phòng cấp huyện như ông Trưởng phòng TN&MT huyện Hóc Môn mà Bí thư Đinh La Thăng đã đề nghị cách chức! 

Liên quan đến vụ việc, Bộ trưởng Bộ TN-MT Trần Hồng Hà cho rằng “Sở TN&MT tỉnh Hà Tĩnh hoàn toàn đủ thẩm quyền giải quyết vụ việc đổ chất thải của Formosa và sở này đang làm rất tốt công việc của mình". [2]

Đọc kỹ phát biểu của Bộ trưởng Trần Hồng Hà sẽ thấy hình như ý kiến của ông Hà trái ngược hoàn toàn ý kiến của ông Giám đốc Sở Hà Tĩnh: “Theo quy định, đơn vị xử lý chất thải công nghiệp, chất thải nguy hại phải được cơ quan quản lý Trung ương cấp phép nếu chất thải đó thải ra đi nhiều tỉnh; nếu chỉ xử lý ở địa phương thì Sở TN&MT cấp phép”. [2]

Công ty môi trường Kỳ Anh chôn lấp chất thải ngay tại tổ dân phố Hoàng Trinh, phường Kỳ Trinh, thị xã Kỳ Anh, Hà Tĩnh nghĩa là không phải “ngoài tỉnh”.

Không biết ông Giám đốc Võ Tá Đinh nghĩ sao về ý kiến: “nếu chỉ xử lý ở địa phương thì Sở TN&MT cấp phép” khi cho rằng “đương nhiên, sở TN&MT không có thẩm quyền cấp”?
Cũng cần nói rõ thêm là lãnh đạo tỉnh Phú Thọ đã khẳng định Công ty Phú Hà không hề chuyển chất thải độc hại của Formosa ra khỏi Hà Tĩnh, nó cũng chỉ nằm quanh quẩn đâu đó tại tỉnh nhà nhưng cho đến nay, có lẽ hàng trăm tấn chất thải độc hai này hóa thành “sâu” hết nên tìm mãi mà … “chưa biết nằm ở đâu”?

Có khởi tố hình sự vụ Formosa xả thải ra biển miền Trung?

(GDVN) - Vấn đề này đã được đặt ra trong cuộc họp báo cuối giờ chiều ngày 30/6 của Chính phủ, công bố về nguyên nhân khiến hải sản chết hàng loạt tại 4 tỉnh miền Trung.
Từ ý kiến của Bộ trưởng và Giám đốc Sở người ta chợt nhớ đến câu chuyện ông Giám đốc Giao thông ngày nào phản pháo ông Bộ trưởng cùng ngành, đại ý “Bác Bộ trưởng nói thế cho vui chứ chắc chẳng có ý gì”?

Chắc hẳn nhiều người không quên chiến dịch tuyên truyền tiêu thụ bia Sài Gòn tại Hà Tĩnh, nếu chuyện quản lý môi trường cũng được “quán triệt” như bia thì chắc không đến nỗi hàng trăm tấn chất thải chôn lấp ngay gần khu dân cư tình nhà mà tất cả đều không hay biết.

Trở lại hợp đồng của Formosa và Công ty môi trường Kỳ Anh, đơn giá các đơn vị đủ năng lực và được cấp phép xử lý chất thải rắn Formosa đưa ra là 1.000đ/kg. Nếu Formosa ký với các đơn vị này thì với 267 tấn chất thải đã đưa trót lọt khỏi công ty họ sẽ phải chi trả 267 triệu đồng.

Đơn giá mà Formosa ký với Công ty môi trường Kỳ Anh là 800đ/kg, họ đã tiết kiệm được trên 50 triệu đồng tức là khoảng 2.500 USD. Đó là một con số quá nhỏ so với số vốn đầu tư nhiều tỷ đô la mà Formosa bỏ ra.

Vấn đề có phải là Formosa chỉ đơn thuần nhằm tiết kiệm chi phí? 

Người viết cho rằng không phải như vậy? Ở đây, Formosa đã thực hiện một mũi tên trúng hai đích, vừa tiết kiệm chi phí, vừa không phải chịu trách nhiệm nếu các chất thải đó là nguy hiểm cho môi trường và con người. 

Thay vì tìm lỗi ở Formosa, hãy xem lại bản thân mình trước. Nếu không vì hám lợi, coi thường kỷ cương phép nước, coi thường sức khỏe đồng bào mình thì ông Lê Quang Hoà đã không liều lĩnh chôn chất thải trong trang trại của mình kể cả khi đó chỉ là chất thải sinh hoạt. 

Ngay rác thải sinh hoạt nếu không được xử lý đúng nơi, đúng cách cũng gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, gây bức xúc cho người dân rất nhiều địa phương, thậm chí còn dẫn tới khiếu kiện kéo dài. 

Tiến sĩ Nguyễn Văn Khải và câu chuyện cá biển chết

(GDVN) - “Nếu lấy được mẫu xét nghiệm, chỉ trong một ngày có thể kết luận được ngay độc tố làm cá chết. Tại sao chúng ta lại chậm đến như vậy?”, Tiến sĩ Khải nói.
Hành động tiếp tay cho người nước ngoài làm ăn phi pháp, phá hoại môi trường, xuyên tạc lịch sử đất nước,… xuất hiện ngày càng nhiều. 

Điều đặc biệt nguy hiểm không phải ở những kẻ giấu mặt mà lại là những người có chức có quyền, chẳng hạn một lãnh đạo cấp sở ở tỉnh Khánh Hòa khi còn đương chức. 

“Công ty gia đình ông Trương Đăng Tuyến (Silent Bay) đã hợp đồng đảm bảo cung cấp chứng chỉ hướng dẫn viên du lịch quốc tế và thủ tục tạm trú hợp pháp, an toàn cho đội ngũ hơn 90 hướng dẫn viên và nhân viên người Trung Quốc” – báo Tuoitre.vn đăng tải ngày 22/6/2016.

Bao nhiêu người trong số 90 người mà công ty gia đình ông nguyên Giám đốc sở “bảo lãnh” đã xuyên tạc lịch sử Việt Nam, tuyên truyền cho chủ nghĩa Đại Hán khi dẫn khách Trung Quốc du lịch tại Khánh Hòa?

Tỉnh ủy Khánh Hòa đã chỉ đạo UBND tỉnh gấp rút kiểm tra hoạt động của Silent Bay, đồng thời xem xét ông Trương Đăng Tuyến có vi phạm Luật phòng chống tham nhũng hay không trong việc để vợ và con trai góp vốn, điều hành công ty trên khi ông còn là Giám đốc sở. [3]

Việc để cho thương lái Trung Quốc luồn lách tới tận các hang cùng ngõ hẻm thu mua rễ cây hồi trước đây hay rễ cây hồ tiêu, hoa thanh long… hiện nay là lỗi của chính quyền phường xã, tổ chức Đảng cơ sở, lỗi của các tổ chức du lịch, lữ hành đưa người Trung Quốc vào Việt Nam.

Trên thế giới, chẳng có nước nào cho công dân nước ngoài sục sạo buôn bán không phải kiếm lời mà với mục đích phá hoại như chúng ta đang để cho thương lái Trung Quốc làm.

Những hành động đó thường được nhắc bởi cụm từ “buông lỏng quản lý” nhưng nói một cách nghiêm túc đó là tiếp tay cho người nước ngoài phá hoại kinh tế, môi trường đất nước mình.

Đã đến lúc những hành đông “tiếp tay” đó phải bị xem là bán nước hại dân, phải bị nghiêm trị chứ không chỉ nhắc nhở.

Người dân băn khoăn, người dân tự hỏi, rằng không biết với những cán bộ như nguyên lãnh đạo ngành Công Thương, nguyên Bí thư Thành ủy Hải Phòng, nguyên Giám đốc sở Văn hóa - Thể thao và Du lịch Khánh Hòa, nguyên Phó Chủ tịch tỉnh Hậu Giang,… bộ phận tham mưu cho lãnh đạo có cần phải đi tìm “bộ phận không nhỏ” mà lâu nay tìm mãi vẫn… không biết nằm ở đâu?


Tài liệu tham khảo:
[1] http://vietnamnet.vn/vn/thoi-su/315542/pho-chu-tich-ha-tinh-tam-dung-chuyen-chat-thai-khoi-formosa.html
[2]http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/so-tn-mt-ha-tinh-dang-xu-ly-rat-tot-vu-chat-thai-formosa-20160714114248777.htm
[3] http://tuoitre.vn/tin/chinh-tri-xa-hoi/20160622/cong-ty-cua-con-giam-doc-so-lam-gia-ho-so/1122412.html
(trích báo Giáo dục Việt Nam)
Xuân Dương

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

“Hỡi nhân loại, ta yêu người, nhưng hãy cảnh giác”

(GDVN) - Người Việt không thể tạo nên bầu không khí hữu nghị giữa hai dân tộc nếu người Trung Quốc vừa không muốn vừa cố tình xuyên tạc lịch sử.



Tại phiên họp Ủy ban chỉ đạo hợp tác song phương Việt Nam -Trung Quốc lần thứ 9 vừa diễn ra hai bên xác nhận đã hoàn thành các thủ tục lập Lãnh sự quán Trung Quốc tại thành phố Đà Nẵng. 

Chưa có thông tin cho biết Việt Nam có đặt thêm Lãnh sự quán tại Trung Quốc theo thông lệ một đối một hay không.

Việc Trung Quốc đặt lãnh sự quán tại Đà Nẵng cho thấy Bắc Kinh rất quan tâm đến dải đất miền Trung này bởi đây là địa bàn chiến lược có tầm ảnh hưởng lớn đến toàn bộ Biển Đông

Đà Nẵng cũng là một căn cứ quân sự quan trọng của Quân đội nhân dân Việt Nam với các sân bay, quân cảng, cơ sở hậu cần…

Trên thế giới, sứ quán các nước thường có bộ phận tình báo hoạt động dưới các tên gọi khác nhau, lãnh sự quán cũng không ngoại lệ.

Vì sao doanh nhân Trung Quốc tìm mọi cách xây dựng cơ sở tại Đà Nẵng, vì sao khách Trung Quốc đến Đà Nẵng ngày càng đông, vì sao Trung Quốc lại chọn Đà Nẵng đặt Lãnh sự quán?

Đó là những câu hỏi cần có câu trả lời chính xác, nghiêm túc cả từ phía chính quyền cũng như từng người dân không chỉ riêng Đà Nẵng.

Ngược dòng lịch sử, chuẩn bị cho cuộc xâm lược Việt Nam đầu năm 1979, Sứ quán Trung Quốc tại Hà Nội đã gửi thư xúi giục người Hoa ở Đà Nẵng chống phá Việt Nam từ bên trong. Hành động này đã bị lực lượng an ninh Việt Nam phát hiện và ngăn chặn. 

Bức ảnh dưới đây được Infonet.vn trích dẫn trong bài báo đăng ngày 16/2/2016.[1]

Thư của sứ quán Trung Quốc ở Hà Nội xúi giục người Hoa ở Đà Nẵng chống Việt Nam, tịch thu được của can phạm Hàng Phú Quang bị bắt tháng 7/1978 (Ảnh tư liệu đăng trong sách “Sự thật về quan hệ Việt Nam – Trung Quốc trong 30 năm qua”) - Ghi chú của Infonet.vn 16/2/2016
Không phải chỉ tại Đà Nẵng, người Việt gốc Hoa được quân đội Trung Quốc lựa chọn đưa vào các “Sư đoàn sơn cước” với nhiệm vụ “chuyên đánh rừng núi, thọc sâu vào hậu phương, hoặc những đơn vị đi trước mở đường, hoặc những đơn vị thám báo, dẫn đường, bắt cóc, ám sát, phá hoại cầu cống, kho tàng của Việt Nam”. [2]

Ngay từ những năm 70 thế kỷ trước, Trung Quốc đã đặc biệt quan tâm đến địa bàn Đà Nẵng, đã sử dụng lực lượng người Hoa như đạo quân thứ năm để đánh phá Việt Nam. 

Ngày nay, các cơ sở làm ăn của người Hoa hiện diện nhan nhản trên mảnh đất này không chỉ vì mục đích kinh tế mà còn phục vụ những mưu đồ chiến lược lâu dài, nham hiểm khiến chúng ta không thể không cảnh giác.

Vấn đề là tại sao người Trung Quốc lại có thể chiếm lĩnh những khu đất vàng, có vị trí vô cùng nhạy cảm quanh các căn cứ quân sự tại nhiều địa phương? 

Số lượng người Hoa hiện diện đông đảo tại các địa bàn chiến lược chỉ là ngẫu nhiên hay nằm trong chiến lược lâu dài mà Bắc Kinh đã hoạch định từ thế kỷ trước?

Sự thật thật sự vẫn rất mù mờ

(GDVN) - Trong tâm khảm người viết, dân tộc Nga, con người Nga văn hóa Nga vẫn thấm đẫm nhân hậu và yêu thương. Chỉ có điều, chính trị dường như đã đổi thay.
Để xảy ra hiện tượng này có nhiều nguyên nhân như chính sách thu hút đầu tư, sự buông lỏng quản lý của chính quyền sở tại và một bộ phận người Việt mất cảnh giác, chưa đặt lợi ích quốc gia, dân tộc lên trên lợi ích cá nhân.
Bên cạnh những người “trái tim lầm lỡ để trên đầu” không thể không nhắc tới những kẻ “cõng rắn cắn gà nhà”, những kẻ đang tiếp tay cho ngoại bang mua đất, mở công ty, nhà hàng, khách sạn, đang tiếp tay cho ngoại bang phỉ báng lịch sử dân tộc, tuyên truyền cho chủ nghĩa bành trướng, xâm lược.
Hành động của họ không chỉ cướp đi bát cơm manh áo của người lao động Việt Nam trong lĩnh vực du lịch mà họ thực sự là kẻ thù của dân tộc, họ không phải là “đồng bào” của chúng ta, mà là kẻ thù của chúng ta.
Người viết hoan nghênh chủ trương của UBND TP Đà Nẵng về việc thí điểm lập Cảnh sát du lịch. 

Tuy nhiên việc giáo dục ý thức dân tộc và nghiêm trị những người Việt tiếp tay cho người nước ngoài gây hại cho đất nước mới là cái gốc bởi không có sự tham gia của người dân, Cảnh sát du lịch không thể hoàn thành nhiệm vụ của mình.

Những người Việt đứng tên mua đất, mở công ty cho người Trung Quốc trên các địa bàn chiến lược có phải chỉ thuần túy là hám lợi? 

Có thể có một số người như vậy nhưng không thể không đặt câu hỏi bao nhiêu người đã bị Trung Quốc lợi dụng, mua chuộc, trở thành công cụ, thậm chí là gián điệp, hoạt động dưới sự chỉ đạo từ nước ngoài? 

Những người này không chỉ cung cấp cơ sở cho người Trung Quốc sinh sống, kiếm tiền hợp pháp mà rất có thể còn được tuyển dụng vào “đạo quân thứ năm” khi có tình huống xảy ra. 

Những người Việt đang tiếp tay cho người Hoa lũng đoạn nền kinh tế đất nước, phục vụ mưu đồ triển khai “quyền lực mềm” của người Trung Quốc cần phải bị nghiêm trị, không thể chỉ là giáo dục, thuyết phục. 

Xét về góc độ kinh tế, du lịch là ngành công nghiệp không khói do vậy thu hút khách du lịch người nước ngoài là chiến lược phát triển quốc gia nào cũng hướng tới. Du lịch vừa thu hút ngoại tệ, vừa quảng bá hình ảnh về đất nước và con người Việt Nam. 

Một đất nước với rất nhiều cảnh quan thiên nhiên được thế giới công nhận như Vịnh Hạ Long, hang Sơn Đoòng, rừng Quốc gia Cúc Phương… 

Cảnh giác trên Biển Đông sau Tuyên bố chung Trung - Nga

(GDVN) - Khi Philippines bị Trung Quốc đưa vào tầm ngắm dùng vũ lực, thì cái gì đảm bảo mục tiêu tiếp theo sẽ không phải là Việt Nam? Lúc đó Nga sẽ phản ứng thế nào?
Một dân tộc vượt qua nỗi đau chiến tranh, gác lại quá khứ, hướng tới mục tiêu là bạn của tất cả các dân tộc khác. 

Tuy nhiên, du khách Trung Quốc đến Việt Nam không hẳn là đã mang lại nhiều lợi nhuận cho nền kinh tế nước nhà.

Họ mua hàng tại các cửa hàng do người Hoa làm chủ, họ lưu trú tại các khách sạn do người Hoa xây dựng, họ tiêu Nhân dân tệ trong các cửa hàng đó, lợi nhuận được các ông chủ người Hoa chuyển về Trung Quốc.
Người Việt chỉ là người làm thuê trên chính quê hương mình.

Nguy cơ những địa điểm đông khách Trung Quốc vắng khách các nước khác đã được nhiều người kinh doanh du lịch lên tiếng, điều này chắc chắn gây nên những thiệt hại kinh tế chưa thể đo đếm được.

Xét về góc độ văn hóa, một bộ phận du khách Trung Quốc không mang đến Việt Nam nét văn minh phương Đông truyền thống, cách đối nhân xử thế mà Khổng Tử, Lão Tử và các bậc triết gia cổ đại Trung Quốc đề cao mà là phong cách ngông ngênh của nhà giàu mới nổi. 

Tại Trung Quốc, một căn phòng trong ký túc xá dành cho nữ sinh viên được đặt cho cái tên “căn phòng bẩn nhất hệ mặt trời” hoặc “ký túc xá bẩn như bãi rác”.

Vậy nên việc du khách Trung Quốc sang Việt Nam vứt rác trong khách sạn, nói ầm ĩ trong phòng ăn không phải là chuyện quá lạ. 

Người viết cho rằng Bộ Ngoại giao cần làm việc với phía Trung Quốc xử lý du khách đốt tiền Việt Nam tại Đà Nẵng bởi hình ảnh người này đã được ghi lại rõ ràng. 

Có khách Trung Quốc còn giật micro của hướng dẫn viên để nói “Biển Đông là biển Nam Trung Hoa” hay "cố đô Huế giống kiến trúc Trung Quốc vì trước đây khu vực này là của Trung Hoa". 

Bằng các hành động thiếu văn hóa đó, bộ phận du khách Trung Quốc này tự đánh mất thiện cảm của mình chứ không phải người Việt không có thiện cảm với họ.

Xét về góc độ chính trị, các hướng dẫn viên người Trung Quốc thuyết minh với khách đi theo, rằng: "14 thế kỷ trước Việt Nam thuộc một bộ phận phía bắc Trung Quốc. Sau này Việt Nam đã độc lập rồi tự thành lập một quốc gia, nhưng nó vẫn là quốc gia phụ thuộc, phải triều cống cho Trung Quốc". [3] 

Đàm phán về đường lưỡi bò là đầu hàng Trung Quốc

(GDVN) - Vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa các nước ven Biển Đông trong đó có Việt Nam không có bất cứ vùng "chồng lấn" nào với Trung Quốc.
Hay "cố đô Huế giống kiến trúc Trung Quốc vì trước đây khu vực này là của Trung Hoa" [4] không còn là sự ngộ nhận, sự kém hiểu biết cả về văn hóa lẫn lịch sử của người hướng dẫn mà còn là sự xuyên tạc lịch sử, cổ súy cho tư tưởng Đại Hán, bành trướng, xâm lược. 

Để chứng minh sự xuyên tạc lịch sử không chỉ của các hướng dẫn viên mà của cả những người đứng đầu Trung Nam Hải, thiết nghĩ cũng nên cung cấp cho bạn bè quốc tế, đặc biệt là người dân Trung Quốc biết rằng: 

“Nguyễn An (chữ Hán: 阮安, 1381-1453), còn gọi là A Lưu (chữ Hán: 阿留, tên gọi ở Trung Hoa), kiến trúc sư thời xưa, người Việt.

Ông là tổng công trình sư và cùng với Sái Tín là kiến trúc sư trưởng của Tử Cấm Thành Bắc Kinh, Trung Quốc. Ông cũng tham gia trị thủy hệ thống sông Hoàng Hà”. [5]

Sách “Kinh thành ký thắng” của Dương Sĩ Kỳ viết: “Nguyễn An tự tay vạch kiểu, thành hình là lập được thế, mắt ngắm là nghĩ ra cách làm, tất cả đều đúng với quy chế. Bộ công và các thợ thuyền đành chịu khoanh tay, bái phục, nghe ông chỉ bảo, sai khiến, thật là người đại tài, xuất chúng”.

Nguyễn An sinh năm Tân Dậu (1381), quê ở vùng Hà Đông (nay thuộc Hà Nội), năm 1407, nhà Minh  đánh bại nhà Hồ, chiếm được Việt Nam.

Tướng nhà Minh là Trương Phụ, ngoài việc bắt cha con Hồ Quý Ly còn bắt Nguyễn An, Phạm Hoằng, Vương Cấn… đưa về Trung Quốc.  

Nguyễn An là tổng công trình sư thiết kế Tử Cấm Thành, vậy thì “cố đô Huế giống kiến trúc Trung Quốc” hay Tử cấm thành là kiến trúc do người Việt Nam mang sang Trung Hoa 600 năm trước? 

Cũng xin nói thêm rằng những điều nêu trên đã được ghi trong Minh Sử (quyển 304), đã được các học giả Trung Quốc đương đại thừa nhận.

Một bàn tay không thể tạo nên tiếng vỗ, người Việt không thể tạo nên bầu không khí hữu nghị giữa hai dân tộc nếu người Trung Quốc vừa không muốn vừa cố tình xuyên tạc lịch sử.

Một số người Việt có thể vì một phút lầm lỡ mà tiếp tay cho người Hoa lũng đoạn hoạt động du lịch tại Việt Nam, có thể vì hám lợi mà bị mua chuộc, bị lợi dụng, thậm chí bị không chế trở thành công cụ phục vụ cho mưu đồ của họ. Điều này không chỉ diễn ra ở Đà Nẵng, Nha Trang hay một số nơi khác. 

Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước, nhưng sẽ không thừa nếu nhắc lại câu nói nổi tiếng của người chiến sĩ cộng sản Tiệp Khắc Jiliut Phuxich: “Hỡi nhân loại, ta yêu người, nhưng hãy cảnh giác”.

Tài liệu tham khảo:
Xuân Dương
(Trích báo Giáo dục Việt Nam)

Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

Hãy Làm Chủ Chính Mình



    Một tác giả nọ có kể một câu chuyện ngụ ngôn như sau: Một nhà trí thức, một thương gia và một quan đầu tỉnh bị quân cướp tấn công nhân một cuộc hành trình giữa sa mạc. Sau khi đã đánh đập, bọn cướp bỏ ba người dở sống dở chết bên lề đường. Tuy nhiên, ba người cũng cố gắng lê bước để tìm đến túp lều của một vị ẩn sĩ. Sau khi đã băng bó các vết thương cho ba người, vị ẩn sĩ mới nói với họ: "Túp lều của tôi quá nhỏ. Mùa đông lại sắp đến. Xin mỗi vị cố gắng làm riêng cho mình một căn lều để trú ẩn".

    Nghe thế cả ba người bộ hành đều chống chế, vì họ chỉ muốn tiếp tục cuộc hành trình mà thôi. Vị ẩn sĩ mới cho họ biết rằng tuyết đã bắt đầu rơi và không còn một lối thoát nào có thể giúp họ ra khỏi vùng sa mạc.

    Nhưng làm thế nào để tự mình có thể dựng cho mình túp lều? Nhà trí thức thì than phiền rằng mình không có sách vở trong tay. Thương gia thì quả quyết rằng cả đời mình chỉ biết đếm tiền và giao dịch. Còn viên đầu tỉnh thì cho rằng ông không thể làm việc gì mà không có thuộc hạ.

    Nhưng nước đến trôn rồi thì cũng đành phải nhảy. Không còn lý do gì để khước từ, cả ba người đành phải bắt tay vào dựng riêng cho mình căn lều. Khi họ vừa hoàn thành túp lều thì mùa đông cũng vừa đến. Trong suốt mùa đông dài, họ không còn biết làm gì hơn là ngồi bên bếp lửa để ôn lại chuyện quá khứ... Vị ẩn sĩ thỉnh thoảng cũng xen vào câu chuyện để góp ý và an ủi ba người bất hạnh.

    Ðông tàn, xuân đến. Ba người bộ hành muốn lên đường trở về tức khắc. Nhưng lòng tốt và tình bạn của nhà ẩn sĩ không nỡ để họ ra đi. Thành ra, họ đành ở nán lại một thời gian để giúp ông cày xới và gieo trồng cũng như chăm sóc gia súc. Và rồi, khi ánh nắng xuân chiếu tỏa giữa sa mạc, họ cũng ở lại thêm một thời gian để ngắm cảnh thiên nhiên...

    Một ngày nọ, vị ẩn sĩ mới thắc mắc như sau: "Tôi không còn nghe các ông nói đến sách vở, công việc làm ăn và những người thuộc hạ nữa. Có chuyện gì xảy ra cho các ông không?". Cả ba người đều giữ thinh lặng. Vị ẩn sĩ mới nói tiếp: "Tôi xin phép được trả lời cho các ông nhé. Trước kia, các ông có một ông chủ, ông chủ của các ông có tên là sách vở, là tiền bạc, là các thuộc hạ. Giờ đây, các ông cũng giống như chó lạc mất chủ, các ông cảm thấy tự do. Nhưng tôi nghĩ rằng tốt hơn là các ông nên trở về với sách vở, với tiền bạc, với các thuộc hạ của các ông. Trở về nhưng không với tư cách là nô lệ nữa. Các ông hãy là chủ chính mình. Và nếu các ông muốn có một người chủ luôn để cho các ông tự do hoàn toàn, xin hãy nhớ đến tôi và chủ của tôi".

    Lục soát cho kỹ trong lương tâm, có lẽ ai trong chúng ta cũng phải thú nhận rằng mình là nô lệ của rất nhiều ông chủ.

    Có ông chủ mang tên là một ý thức hệ kiên cố đang trói buộc đôi cánh tư tưởng của chúng ta. Chúng ta bị giam hãm trong vòng nô lệ đến độ không dám đưa chân bước ra khỏi vòng tròn mà ý thức hệ đó đã vẽ sẵn.

    Có ông chủ mang tên là những định kiến đối với cuộc đời, đối với xã hội, đối với con người mà chúng ta không bao giờ muốn từ bỏ, mà chúng ta luôn chụp xuống trên người khác. Có lẽ chúng là hàng rào kẽm gai mà chúng ta khoanh tròn xung quanh chúng ta để mãi mãi chỉ mang lấy một cái nhìn hẹp hòi, ích kỷ.

    Có ông chủ là những thói quen xấu mà chúng ta tích lũy như một pháo đài kiên cố để không muốn rời một bước.

    Có ông chủ là thứ tôn giáo vụ hình thức, trong đó chúng ta cố gắng tô vẽ cho mình một bộ mặt đạo đức, nhưng kỳ thực lại hoàn toàn xa lạ với Tin Mừng của Chân Lý và tự do đích thực.

    Mỗi người chúng ta cần phải rời bỏ những ông chủ quen thuộc để đi vào trong túp lều nhỏ bé, nhưng chính do chúng ta cố gắng tự tạo ra. Nơi sa mạc của cõi lòng, chúng ta sẽ gặp được chính Chúa là ông chủ đích thực của chúng ta. Có trút bỏ mọi ràng buộc trong cuộc sống, chúng ta mới cảm thấy được Ngài chiếm ngự và lúc đó chúng ta mới cảm nhận được niềm hạnh phúc đích thực mà Chúa Giêsu đã hứa: "Phúc cho những ai có tinh thần nghèo khó".
    
    Trích sách Lẽ Sống